Em tôi cười khẩy:
“Đúng vậy, anh nói đúng đấy. Tôi còn nhỏ, không có tiền, vẫn đang đi học.
Cho nên... tôi phải mượn.
Vậy tôi nên mượn ai đây?”
Nói xong, cậu ấy nhìn quanh, rồi dừng ánh mắt nơi tôi:
“Chị, chị gái tốt của em, em đang khó khăn quá.
Chị cho em mượn chút tiền nhé. Em van chị đấy.”
Mặt Quách Hạo Nhiên lập tức biến sắc, giơ tay ra cản:
“Không được cho! Đó là tiền của nhà họ Quách, không được cho nó!”
Nhưng tôi đã nhanh hơn.
Chưa đến một phút, tôi đã chuyển toàn bộ 500 nghìn cho em trai.
Âm báo chuyển khoản vừa vang lên, em tôi lập tức đi thanh toán.
Còn Quách Hạo Nhiên thì đứng đực như tượng.
Quách Phân như phát điên, hét lên:
“Điên rồi! Trần Lệ Quân, cô dựa vào đâu mà chuyển tiền cho nó?
Lại còn là 500 nghìn?!
Cô có quyền gì mà dám đưa tiền của nhà họ Quách cho nó?
Dựa vào cái gì?!”
Tôi thật sự chịu hết nổi cái nhà này.
Vung tay, tôi tát cho cô ta một cái:
“Cô là cái thá gì mà suốt ngày quản tôi?
Cô là mẹ tôi hay cha tôi?
Tiền của tôi, tôi muốn cho ai thì cho.
Liên quan gì tới cô?”
Cô ta gào lên:
“Tôi là em gái cô!”
Cút đi!
Tôi tát thêm một cái nữa:
“Tôi chỉ có một đứa em trai.
Từ trước đến nay chưa từng có ‘em gái’ nào.
Đừng có nhận họ lung tung!”
“Cô gả cho anh trai tôi, chẳng phải là chị em sao?
Cô có thể chuyển cho em trai cô 500 nghìn, cũng phải chuyển cho tôi 500 nghìn chứ!”
Bà già cũng gật đầu:
“Phân Tử nói đúng, cô làm người phải công bằng.
Không thể bên trọng bên khinh!”
Cái mặt dày này, to đến mức làm tôi nghẹn họng.
Đến cả Quách Hạo Nhiên tôi còn chẳng cần nữa.
Tôi hơi đâu đi quan tâm cái gì mà chị em với các người?
11
Nhà họ Quách không chịu buông tha, Quách Hạo Nhiên đỏ mắt như quỷ dữ, gào lên:
“Phải đòi lại! Phải đòi lại tiền ngay! Đó là tiền của tôi!”
Em trai tôi giơ cao hợp đồng mua nhà:
“Đòi không được nữa rồi. Nhà mua xong rồi.”
Quách Hạo Nhiên tức đến suýt ngất, bà già kia thét lớn:
“Gọi cảnh sát! Lập tức gọi cảnh sát! Bắt hết bọn cướp tiền này vào tù đi!”
Họ thật sự gọi cảnh sát.
Khi các chú công an tới, còn tưởng nghe nhầm:
“Bác gái à, tiền người ta, người ta muốn cho ai là quyền của người ta, bác báo cảnh sát cũng vô ích thôi.
Chúng tôi không có quyền ép người khác đưa tiền cho bác đâu.”
Ngực bà ta phập phồng dữ dội, sau cùng lăn ra đất ăn vạ:
“Tôi không biết! Đó là sính lễ nhà họ Quách chúng tôi đưa cho nó!
Nó không được mang đi cho nhà mẹ đẻ!
Hôm nay mà không trả lại, tôi chết cho các người xem!”
Mẹ tôi lườm bà ta:
“Muốn chết hả? Đi đi. Bước ra khỏi cửa là có con sông lớn đấy. Nhảy đi cho mát.
Lẹ lên nào, tranh thủ lúc con gái tôi còn chưa ly hôn với Quách Hạo Nhiên, để nó tổ chức cho bà một cái tang lễ hoành tráng.
Tro cốt bà tôi hứa sẽ đổ thẳng vào thùng rác. Bà thấy sao?”
Bà ta thật sự không thở nổi nữa, ngã vật ra bất tỉnh.
Mẹ tôi kéo tôi đi thẳng:
“Muốn chết thì cứ chết. Liên quan gì đến con.”
Em tôi thì trừng mắt nhìn Quách Hạo Nhiên:
“Ly hôn. Mùng Bảy Tết đi cùng chị tôi ký đơn.”
Tôi tưởng bà già sẽ nằm viện vài ngày, ai ngờ buổi chiều đã đến nhà tôi đập cửa om sòm:
“Trần Lệ Quân, con đàn bà đê tiện kia ra đây!
Dám lấy tiền nhà chồng cho em trai mua nhà, đúng là con tiện nhân đội lốt thiên thần!
Ra đây ngay cho tao!
Không ra, tao sẽ lấy loa phóng thanh la to giữa khu này, để xem mày còn mặt mũi sống ở đây không!”
Buồn cười thật.
Tôi ngay thẳng, có gì mà sợ?
“Gào đi! Không gào ba ngày ba đêm thì tôi coi thường bà đó!”
Quả nhiên, bà ta thật sự đem loa phóng thanh tới, đứng trước cổng khu nhà tôi gào rống như điên:
“Trần Lệ Quân – cái đồ tiện nhân!
Mới cưới nửa năm đã đem hết 500 nghìn nhà chồng cho em trai mua nhà!
Mọi người xem giúp tôi đi, loại người như vậy còn xứng làm người không?
Cô ta là thứ đàn bà không biết xấu hổ, đúng là cái đồ ăn bám nhà chồng!”
Tết nhất, người ra vào khu tôi chật như nêm.
Chưa đến vài phút đã có đám đông vây quanh.
Bà ta vào vai "người mẹ chồng đáng thương", khóc lóc ầm ĩ:
“Xin mọi người phân xử giúp tôi!
Con dâu tôi cưới chưa được bao lâu đã lén đem 500 nghìn nhà chồng cho em trai mua nhà!
Bây giờ kiếm tiền khó lắm, số tiền đó là cả đời tôi tích cóp mới có được!
Mọi người nói xem, nếu là các người, các người có tức không? Có chịu nổi không?!”
Đám đông bắt đầu bàn tán:
“Trời ơi, nếu đúng vậy thì quá đáng thật.”
“Giờ tìm con dâu khó lắm rồi, tiền sính lễ, nhà cửa, xe cộ, thứ gì cũng phải lo.
Vậy mà cô ta lại đem tiền nhà chồng cho nhà mẹ đẻ, không biết trời cao đất dày!”
“Bây giờ con gái trẻ là vậy đấy, chẳng làm ra tiền mà cứ muốn nắm hết quyền tài chính nhà chồng.”
Nhưng cũng có người không đồng tình, nhất là những ai cũng có con gái:
“Đừng chỉ nghe một phía, giờ ai mà cưới dâu là đưa hết tiền cho con dâu giữ chứ? Tôi không tin.”
“Đúng rồi, giờ cưới gả là hai bên cùng lo.
Chứ không phải như thời xưa chỉ có sính lễ mà không có hồi môn.”
“Phải đó, nhà trên lầu tôi cưới vợ cho con cũng chỉ đưa 6,6 vạn sính lễ, bên gái cho hẳn 20 vạn hồi môn đấy.
Không kể thì thôi, kể ra mới biết ai lời hơn ai.”
Ồ? Câu đó chẳng phải đang nói đến tôi sao?
Lúc này mẹ tôi bước tới giữa đám đông, vung tay tát cho bà già kia một cái.
Bà ta run cả tay, rống lên:
“Nhìn đi! Mọi người làm chứng nhé!
Đây chính là mẹ con dâu tôi – Trần Lệ Quân.
Mọi người xem, ngang ngược thế nào, dám đánh tôi giữa đám đông!
Thế thì các người biết tôi sống thế nào ở nhà rồi đấy!”
Có người lại hùa theo:
“Bà này làm sao lại đánh người thế?