1.
Ta ngồi ngay ngắn trong kiệu hoa, lắc lư theo từng bước chân, chậm rãi được khiêng vào Tạ phủ.
Chờ mãi trong phòng tân hôn đến tận khuya.
Cuối cùng cũng đợi được Tạ Cửu Lang trở về trong men say.
Hắn không lên giường, chỉ ngồi bệt dưới đất, ánh mắt u ám nhìn ta, cả người phủ một tầng sa sút.
Ta khẽ cong môi cười, thản nhiên buông cây quạt trong tay.
Không ngờ hắn đột ngột nói:“Ta sẽ không động phòng với nàng.”“Cũng sẽ không sinh con cùng nàng.”
Ta khựng lại, ngẩng đầu nhìn hắn.
Gương mặt hắn đầy giằng xé và đau khổ:“Nếu nàng có con ruột, thì sẽ chẳng thể toàn tâm nuôi nấng ba đứa trẻ ấy.”“Nói tóm lại, nàng chỉ cần quản hậu viện cho tốt, chăm sóc bọn trẻ chu đáo là được.”“Ta sẽ cho nàng thể diện của Tạ phu nhân, bảo đảm trong hậu viện này, không ai có thể vượt mặt nàng.”
Nói xong, hắn nhìn chằm chằm ta, ánh mắt dừng trên khuôn mặt ta, lướt qua từng tấc một.
Như thể đang chờ ta tỏ rõ thái độ.
Có lẽ còn mong ta lập một lời thề độc thì mới có thể yên tâm.
Ta cười nhạt, ánh mắt khinh thường, lời nói càng không khách sáo:“Ngươi dám đem mấy lời ấy mà nói trước mặt cha mẹ ta không?”“Có dám nói trước mặt thánh thượng và Hoàng hậu người ban hôn không?”
Tạ Cửu Lang nghe vậy, vành mắt đỏ bừng: “Ta và Anh nương là…”
“Bớt đem cái gọi là tình thâm nghĩa trọng với thê tử ngươi ra mà nói.”
“Có bản lĩnh thì cả đời giữ mình vì nàng ta, đừng đến đây hại ta!”
“Năm xưa ngươi hủy danh dự, hủy trong sạch của ta.”
“Giờ lại lừa ta gả vào đây để sống cảnh quả phụ.”
“Còn muốn ta mang của hồi môn đến làm quản gia không công cho Tạ phủ các ngươi!”
“Thiên hạ đều ca tụng Tạ Cửu Lang là quân tử như ngọc, trong sáng như ngà như ngọc—”
“Còn ta, chỉ thấy ngươi hôi thối khó ngửi.”
Ta và Tạ Cửu Lang từng là thanh mai trúc mã, thuở thiếu thời từng có chút tình ý.
Từ khi hôn ước được định, khắp kinh thành đều khen ngợi chúng ta là một đôi trời sinh.
Thế mà hắn lại cố ý, ngay đúng ngày bàn bạc sính lễ, buông lời thẳng thừng rằng đã có người trong lòng, một mực đòi hủy hôn.
Khi ấy ta đã mười chín, đã bị coi là “lão cô nương”, giờ lại thêm danh “bị từ hôn”.
Cả thành đều chê cười ta.
Ta phải cố gắng lắm mới thoát ra khỏi bóng ma mà hắn để lại.
Nào ngờ hắn lại ép ta tái giá cùng hắn.
Khi ta còn đợi gả tại nhà mẹ đẻ, mẫu thân đã dạy cho ta mười tám chiêu đấu đá hậu viện,
Chỉ mong ta có thể khuấy đảo Tạ gia, khiến hậu viện gà chó không yên, để Tạ Cửu Lang sớm muộn cũng phải hối hận.
Mối nhục xưa kia, nỗi hận hôm nay, đều phải trả đủ.
Ấy thế mà đến ngày ta xuất giá, mẫu thân lại đổi ý.
Bà cắn khăn, nước mắt ngắn dài:“Thôi thì thôi, ta cũng chẳng cầu gì cái sự hả giận ấy nữa.”“Chỉ mong con sau này sinh được một trai nửa gái, ngồi vững ngôi vị chủ mẫu.”“Đừng để phải chịu cảnh cô độc một đời.”
Ta che mặt bằng chiếc đoàn phiến, khóe môi cong cong, cười mà mắt cong như trăng non:“A nương đừng khóc, hắn muốn cưới con, con lại mong còn chẳng kịp ấy chứ.”
Mẫu thân chỉ nghĩ ta đang an ủi bà, cứ vậy mà khóc mãi đến lúc ta lên kiệu hoa.
Tên Tạ Cửu Lang kia, hại ta đến bước này, lại còn dám mở miệng nói ra những lời trơ tráo như thế.
Ta mắng hắn một trận đến đỏ mặt tía tai, hắn giận dữ hất tay bỏ đi.
“Trước kia nàng không như vậy.”
“Đã cố chấp ngu muội, thì cứ đợi đó mà lãnh giáo bài học đi.”
2.
Sáng hôm sau, là ngày ta phải ra mắt cha mẹ chồng.
Ta sai người đi mời Tạ Cửu Lang cùng đi, mới hay đêm qua hắn nghỉ lại trong phòng thị thiếp.
Ta không khỏi nhíu mày, lập tức buông lời mắng thẳng:“Miệng thì nói thâm tình sâu nghĩa với tiên phu nhân, vậy mà vẫn ôm thị thiếp ngủ như thường?”“Ngủ thị thiếp sao không nghĩ đến chuyện sinh thêm con riêng, để rồi gây uy hiếp đến mấy đứa nhỏ?”