1.
Tôi tát thẳng một cái trời giáng vào mặt Lục Tây Từ.Anh ta bị tát đến loạng choạng lùi lại nửa bước, mặt hiện rõ vẻ sững sờ.
“Chỉ vì chút chuyện cỏn con mà em cũng ra tay? Giang Hướng An, từ bao giờ em trở nên vô lý như thế hả?”
“Tôi vô lý?”
Ánh mắt tôi nhìn anh ta lạnh như băng, như đang nhìn một kẻ xa lạ.
“Mẹ tôi đang nằm phòng cấp cứu chờ ký giấy mổ, anh bắt tôi phóng xe điện đi năm chục cây số? Chờ tôi tới nơi thì mẹ tôi còn cứu được nữa à?”
Tôi không còn tâm trí đôi co, lập tức lao ra khỏi gara bắt xe.
Nhưng đúng lúc cao điểm giữa trưa, tôi đứng giữa trung tâm thành phố quét Didi mãi mà không tài xế nào nhận chuyến.
Tôi nghiến răng quay ngược lại, nắm chặt tay Lục Tây Từ kéo lại.
“Giờ ở đây bắt xe không được, anh lấy xe anh chở tôi đến bệnh viện ngay!”
Vậy mà anh ta hất tay tôi ra như thể tôi là kẻ phiền toái:
“Tôi không chiều nổi cái tính khí thất thường của em đâu. Muốn đi thì tự leo lên cái xe điện kia, không thì cứ đứng đó mà chờ.”
Tôi nhìn anh ta chằm chằm, giận đến mức cả người run lên.
“Xem như tôi van xin anh… chở tôi đến bệnh viện trước, chuyện hôm nay tôi bỏ qua.”
Anh ta nheo mắt, đầy mất kiên nhẫn:
“Đừng lằng nhằng nữa. Không đi sớm, coi chừng không kịp nhìn mẹ em lần cuối đấy.”
Tôi nhào tới, giật mạnh chùm chìa khóa trong túi anh ta, đồng thời giơ tay lên — lại thêm một cú tát, dốc hết sức mà giáng xuống mặt.
“Lục Tây Từ, anh cứ chờ đó!”
Tôi mắt đỏ hoe, hét lên rồi xoay người lao về phía xe anh ta.
Tôi và Lục Tây Từ quen nhau bảy năm, yêu nhau năm năm.Thế mà giờ đây, anh ta lại dám coi mạng sống của mẹ tôi là trò đùa.
Không biết có phải mấy năm nay bố mẹ tôi nể mặt tôi mà giúp đỡ nhà họ Lục quá nhiều, khiến Lục Tây Từ quen được nuông chiều, cuối cùng ngông cuồng đến mức chẳng biết trời cao đất dày là gì nữa.
Tôi chạy một mạch đến cửa phòng cấp cứu, y tá vừa thấy tôi liền cau mày trách:
“Nếu cô đến trễ thêm chút nữa… mẹ cô không qua khỏi đâu.”
Ký xong giấy phẫu thuật, cả người tôi như mất sạch sức lực, ngồi sụp xuống hàng ghế dài ngoài hành lang.
Điện thoại trong tay rung liên tục.Cuộc gọi của Lục Tây Từ cứ thế hiện lên từng cuộc một, không ngừng nghỉ.
Vừa bấm nghe, giọng anh ta như sấm gào bên tai:
“Ai cho em tự tiện lấy xe tôi đi hả? Hôm nay tôi phải đến dự sinh nhật Trình Duệ! Giờ em bắt tôi lái cái gì đi?”
Tôi bật cười, giọng thờ ơ như chẳng thèm để tâm:
“Thì cái xe điện đấy. Anh thích lắm mà, đúng không?”
Anh ta nghẹn họng vài giây, rồi gằn giọng tức tối:
“Tôi mà lái cái đồ rác rưởi đó ra đường à?”
Tôi liền bắt chước giọng điệu buổi chiều của anh ta, từng chữ rành rọt:
“Xe điện thì sao? Vặn ga hết cỡ, giữa giờ cao điểm vẫn có thể chen ra được đường riêng. Biết đâu còn nhanh hơn cái xe ‘hạng sang’ của anh ấy chứ.”
Đầu dây bên kia bỗng nhiên im bặt vài giây, rồi một tiếng gào giận dữ vang lên:
“Giang Hướng An, em cố tình phải không?!”
Tôi ngẩng đầu nhìn ánh đèn đỏ chói phía cuối hành lang – nơi ghi ba chữ Phòng ICU, bật cười lạnh lẽo:
“Lục Tây Từ, chiều nay khi anh bảo tôi phóng xe điện đi năm chục cây số, anh có từng nghĩ đến mẹ tôi…”
Chưa kịp nói hết, giọng anh ta đột ngột sắc nhọn cắt ngang:
“Tiệc sinh nhật của Trình Duệ rất quan trọng! Mẹ em bệnh có chút xíu, chờ một lát thì đã sao!”
Tôi không nói thêm một lời nào, thẳng tay cúp máy.
Trước khi cuộc gọi đó vang lên, trong đầu tôi vẫn quanh quẩn câu nói của y tá:
“Nếu cô đến trễ thêm chút nữa… mẹ cô e là không qua khỏi.”
Lúc này tôi mới hiểu —Thì ra trong mắt anh ta, mạng sống của mẹ tôi… còn chẳng đáng giá bằng một buổi tiệc sinh nhật của Trình Duệ.
2.
Tôi ngồi lặng bên ngoài phòng bệnh của mẹ, mắt dán vào màn hình điện thoại, đầu óc trống rỗng.
Bỗng dưng âm báo nhóm công việc dồn dập vang lên liên hồi.Một tin nhắn chói lóa hiện lên đầu tiên — là Trình Duệ.
“An An à, tôi biết là cô ghen tị vì tôi có xe, nên mới thường xuyên lén lấy xe tôi đi. Mấy lần trước tôi đều mắt nhắm mắt mở cho qua.”“Hôm nay không lấy được xe của tôi, cô lại dám lấy xe của sếp. Đừng hồ đồ nữa, nghe tôi đi, mau mang xe về trả cho A Từ.”
Nhóm lập tức nổ tung, đồng nghiệp bắt đầu buông lời xỉa xói:
“Cô ta điên rồi à? Thực tập sinh mà dám lấy xe của sếp? Muốn gây sự chú ý để sếp yêu mình hả?”
“Tôi còn tưởng cô ta là thiên kim nhà nào, ngày nào cũng đeo túi hiệu, lái xe sang. Ai ngờ… là một con ăn trộm chính hiệu!”
“Duệ Duệ tốt quá đi mất, biết người ta trộm xe mà còn không báo công an!”
Trình Duệ còn thản nhiên gửi một sticker cười che miệng, kèm dòng:
“Con gái mà, thích so đo một chút cũng bình thường thôi. Chuyện nhỏ thế này không cần đưa người ta vào đồn đâu~”