【Sự thật về ‘đứa con bất hiếu’: Một màn hút máu kéo dài suốt 5 năm】
Video không có lồng tiếng, chỉ có bằng chứng lạnh lùng.
Mở đầu là đoạn chia đôi màn hình: bên trái là lịch sử tôi chuyển tiền phụng dưỡng mẹ mỗi
tháng, bên phải là cảnh mẹ tôi ngay sau đó chuyển toàn bộ số tiền cho Lâm Kỳ, cùng những
mũi tên đỏ chói chỉ rõ luồng tiền — rành rành không thể chối cãi.
Tiếp theo là ảnh chụp xác nhận không có tài sản từ phòng đăng ký bất động sản, và sao kê thua bạc lên tới hai triệu của anh rể.
Phía dưới chỉ có một dòng chữ: “Cái gọi là đặt cọc nhà học khu — toàn là nợ cờ bạc.”
Phần cuối video là đoạn ghi âm đầy đủ của đêm hôm qua — không cắt, không dựng.
Bố tôi gầm lên “Khóa cửa lại!”, mẹ tôi gào thét “Lấy CMND của mày đi vay!”, và tiếng Lâm Kỳ tuyệt vọng hét: “Mày không đưa tiền là mày ép tao chết!”
Hình ảnh cuối cùng là một dòng chữ trắng nổi bật trên nền đen:
“Cầm dao — là để tự vệ. Cắt đứt quan hệ — là để sống sót.
@Lâm Kỳ: Tội đánh bạc và lừa đảo, mức phạt bao nhiêu năm, chị lên tra thử đi.”
Tôi bấm Đăng tải.
Chưa đầy mười phút, âm báo tin nhắn trong hệ thống đã nổ như pháo.
Tôi nhìn những bình luận đang dần đổi chiều, đóng laptop lại — hít sâu một hơi thật dài.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy… nhẹ nhõm.
9
Video đó, đã trở thành giọt nước tràn ly, là sợi rơm cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà.
Sự phản pháo của dư luận còn dữ dội hơn tôi tưởng.
Dân mạng không chỉ bóc trần bộ mặt thật của Lâm Kỳ, mà còn có người chủ động báo cảnh sát, tố cáo đường dây cá cược trực tuyến của anh rể tôi.
Bọn cho vay nặng lãi lần theo địa chỉ IP tìm tới tận nơi — nhưng lần này, chúng vồ hụt.
Vì anh rể quý hóa từng lái xe của tôi đi khoe mẽ khắp nơi, đã trong đêm ôm theo toàn bộ tiền mặt và trang sức còn sót lại trong nhà, cao chạy xa bay.
Tất cả đống nợ nần bê bết, anh ta đẩy hết lên đầu Lâm Kỳ và bố mẹ tôi.
Để không để “cục cưng” bị truy sát đòi nợ, cũng để cứu con gái khỏi cảnh vào tù, bố mẹ tôi đã hy sinh lần cuối:
Họ bán gấp căn nhà cũ mấy chục năm với giá rẻ mạt, trả hết tiền vay nặng lãi, ba người trắng tay, như chó nhà có tang, chuyển vào một căn hầm trệt rộng 30m².
Nửa tháng sau, tôi nhận được điện thoại của dì Trương — hàng xóm cũ.
“Niệm Niệm à… hay con về nhìn mẹ con một chút đi?”
Giọng dì rất nhỏ, như đang trốn ai đó. “Mẹ con… sắp không xong rồi.”
Tôi cầm điện thoại, đứng bên cửa kính sát đất căn hộ cao cấp vừa thuê, nhìn xuống dòng xe tấp nập, trong lòng bình tĩnh đến lạ.
“Bà ấy sao rồi ạ?”
“Haiz, tội lỗi quá chừng!” Dì Trương thở dài, “Chị con điên rồi! Từ lúc dọn xuống hầm ở, con bé
ấy đổ hết tức giận lên đầu bố mẹ con. Chửi bố con vô dụng, trách mẹ con không moi được
tiền từ con… Hồi nãy dì ngang qua, nghe tiếng đập phá loảng xoảng, mẹ con vừa khóc vừa
kêu cứu… nói không có gì ăn, còn bị chị con đánh nữa…”
Người con gái từng được cưng như công chúa, giờ đã hóa thành ác quỷ đội lốt người.
Còn người mẹ từng vì con gái lớn mà không ngần ngại hút máu đứa con còn lại, cuối cùng cũng nếm được vị máu tanh từ chính người thân của mình.
“Dì Trương, phiền dì báo công an giúp cháu nhé.” Tôi nói nhẹ nhàng, “Xem như chút nghĩa xóm láng giềng.”
“Dì báo rồi! Báo lâu rồi! Công an cũng đến mấy lần, nhưng đây là ‘chuyện gia đình’, mẹ con
cứ che chắn cho chị con, sống chết không chịu khai, công an cũng bó tay!”
Dì Trương sốt ruột giậm chân: “Niệm Niệm, nãy mẹ con canh lúc chị con ngủ, chạy ra
mượn điện thoại của dì, nói muốn nói với con vài câu. Con… nghe một chút nhé?”
Sau tiếng loạt xoạt, giọng mẹ tôi truyền tới — nghẹn ngào và run rẩy:
“Niệm Niệm… là mẹ đây… mẹ sai rồi…”
Bà khóc không ra hơi, trong tiếng nói đầy sợ hãi và hối hận: “Ở đây lạnh lắm, dưới tầng hầm toàn mùi mốc… Chị con không phải người… nó cướp cả
tiền trợ cấp của bố mẹ, mua rượu uống… không cho mẹ ăn gì… mẹ muốn ăn bánh chẻo…
loại đông lạnh con từng mua cho mẹ đó…”
Nhưng trong đầu tôi lại hiện lên cảnh tượng vào tối Giao thừa năm đó: