“Họ… sẽ bị trừng phạt đúng không?” – tôi nhìn Cố Diện Thần, mắt ngấn lệ.
“Sẽ.” – anh đưa tay khẽ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi – “Anh đảm bảo.”
Đầu ngón tay anh mang theo chút lạnh lẽo, nhưng lại khiến tôi cảm thấy an tâm vô cùng.
Những ngày tiếp theo, Cố Diện Thần huy động toàn bộ các mối quan hệ và thế lực của mình.
Chẳng mấy chốc, bằng chứng nhà họ Tống thuê người giết người đã được đưa tới tay cảnh sát.
Cổ phiếu của Tập đoàn Tống Thị lập tức lao dốc, rơi vào khủng hoảng chưa từng có.
Tống Vi Vi cùng cha mình cũng bị cảnh sát đưa đi điều tra vì tội cố ý giết người.
Cơn ác mộng kéo dài suốt mấy tháng cuối cùng cũng khép lại.
Ba mẹ tôi nhận được khoản bồi thường xứng đáng, sức khỏe từng ngày hồi phục.
Mọi thứ… đều đang tiến triển theo hướng tốt.
Ngoại trừ mối quan hệ giữa tôi và Cố Diện Thần.
Bản “hợp đồng” giữa chúng tôi ngày càng trở nên gượng gạo.
Anh không còn là người đàn ông nằm bất động trên giường bệnh, và tôi cũng không còn là “cô vợ hợp đồng” chỉ vì tiền mà ở lại.
Chúng tôi đã cùng trải qua quá nhiều chuyện, những vai diễn giả tạo đó, khi đứng trước nguy hiểm thật sự, lại như mọc thêm máu thịt, khiến thật giả khó phân.
Và tôi nhận ra… hình như mình đã yêu anh.
Yêu người đàn ông độc miệng, thâm trầm, nhưng luôn là chỗ dựa vững chắc nhất khi tôi yếu đuối nhất.
Tối hôm đó, tôi đặt một bản thỏa thuận chấm dứt hợp đồng đã ký sẵn lên bàn làm việc của anh.
“Cố tổng, ba mẹ tôi đã ổn, nhà họ Tống cũng bị trừng phạt. Tôi nghĩ… hợp đồng của chúng ta, có thể kết thúc ở đây.”
Khi nói câu này, tim tôi như rỉ máu.
Nhưng tôi biết, mình không thể tiếp tục tự lừa dối nữa.
Màn kịch này… phải hạ màn rồi.
Cố Diện Thần nhìn bản hợp đồng, im lặng.
Bầu không khí trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
“Em… nghĩ kỹ chưa?” – cuối cùng anh cất giọng, khàn khàn.
“Rồi.” – tôi gật đầu, không dám nhìn anh.
“Lấy số tiền em xứng đáng, rời khỏi đây… rồi không bao giờ gặp lại?” – anh hỏi tiếp.
Tôi cắn môi, không đáp.
Anh bỗng đứng dậy, từng bước tiến lại gần.
Áp lực mạnh mẽ từ anh khiến tôi không kìm được mà lùi lại.
Cho đến khi lưng tôi chạm vào bức tường lạnh lẽo, không còn đường thoái lui.
Anh đưa tay, giam tôi giữa cơ thể anh và bức tường, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Lâm Vãn, nhìn vào mắt anh và trả lời.”
“Em thật sự… chỉ vì tiền sao?”
Ánh mắt anh như một cơn lốc xoáy, muốn cuốn tôi vào sâu trong đó.
Tôi không thể giả vờ thêm nữa.
Nước mắt, không kìm được mà rơi xuống.