“Làm gì có ‘tam kim’ nào. Khi đó em chẳng phải đã xin được công việc tốt ở Thượng Hải và định định cư ở đó sao? Mẹ chồng nói ‘nhà nghèo thì ra đường phải giàu’, nên dồn hết tiền cho em, bảo sau này sẽ bù lại cho chị.”
“Lúc đó chị còn giận lắm, nghĩ em rõ ràng biết anh sắp cưới mà lại rút sạch tiền trong nhà.”
“Nhưng rồi chẳng hiểu sao cuối cùng em không đi nữa, ‘tam kim’ cũng chẳng còn ai nhắc tới.”
Toàn thân tôi lạnh toát.
Lúc ấy mẹ tôi từng nói: chính chị dâu là người lật kèo, tăng giá tiền vàng từ 50 triệu lên 100 triệu, cuối cùng tôi phải tự bỏ tiền bù vào phần còn thiếu.
Chị dâu nghiến răng giận dữ:
“Chị chưa bao giờ là loại người như thế!”
Tôi thở dài một hơi:
“Vậy… tiền trung tâm hậu sản rốt cuộc là ai chi trả?”
Nhắc đến đây, chị dâu càng bực bội:
“Tất nhiên là nhà chị trả! Mẹ chồng nói em mang hết tiền nhà đi mua ô tô rồi, tiền lương của anh thì chẳng đáng bao nhiêu, chị đành phải đi xin bố mẹ mới đủ đóng phí trung tâm.”
Một luồng lửa giận bốc thẳng lên đầu tôi.
Chiếc xe đó là do tôi tích góp từng đồng mới mua được. Nếu không mua sớm thì chẳng biết chừng cũng đã bị viện cớ lấy mất.
Khi tôi kể lại rằng tiền thưởng ba mươi triệu gần đây cũng bị mẹ mượn để “giúp chị dâu”, chị càng tức hơn.
“Hóa ra cuối cùng chị lại là người mang tiếng xấu! Bà ấy sao có thể đổ hết mọi chuyện bẩn thỉu lên đầu tụi chị chứ!”
Nói đến đây, chị dâu nghẹn ngào bật khóc.
“Lúc cưới, gia đình em hứa một trăm năm mươi triệu sính lễ, rồi sát ngày lại hạ xuống còn sáu mươi triệu, chị cắn răng chấp nhận. Sau đó ‘tam kim’ mãi không thấy, chị cũng chẳng truy cứu. Chị làm tất cả chỉ mong có một gia đình êm ấm, muốn sống tốt với anh em.”
“Không ngờ chị càng nhường nhịn thì mẹ chồng lại càng lấn tới. Tiền lương của anh ấy vốn đã thấp, cả nhà trông vào tiền chị kiếm, vậy mà cuối cùng còn mang chị ra bôi nhọ!”
Tôi nhíu mày:
“Lương anh ấy tám triệu một tháng, đúng là không cao lắm, nhưng cũng đâu đến mức chị phải nuôi cả nhà đâu?”
Chị dâu tròn mắt ngạc nhiên:
“Chị nói gì cơ? Em bảo lương anh ấy tám triệu?”
Lúc này tôi hiểu ra — anh trai tôi đã giấu chị chuyện thu nhập thật.
Một lúc lâu sau, chị mới lẩm bẩm:
“Hóa ra… anh ấy lừa chị suốt. Rốt cuộc trong cái nhà này còn bao nhiêu lời dối trá nữa đây?”
“Anh ấy nói lương mình chỉ ba triệu rưỡi, vậy mà chị vẫn tin răm rắp.”
Tôi vừa thấy chua xót vừa buồn cười:
“Chị dâu, vậy sao chị vẫn đồng ý cưới? Anh ấy cứu chị một mạng à?”
Không ngờ, chị gật đầu thật chậm:
“Đúng vậy… anh ấy từng cứu mạng chị.”
10
“Đó là năm chị gặp đám du côn ngoài cổng trường, chính anh trai em đi ngang qua và cứu chị. Nhưng vì đánh nhau, anh ấy bị nhà trường đuổi học.”
“Có lẽ là hiệu ứng cầu treo, từ lúc đó hình bóng anh ấy cứ luôn xuất hiện trong lòng chị. Chị đã thề nhất định sẽ lấy anh ấy, để báo đáp ân tình ấy.”
Chị dâu chìm trong ký ức, ánh mắt ánh lên vài phần dịu dàng.
Nhưng tôi thì giật mình, vội vàng ngắt lời.
“Chờ đã… chị vừa nói… anh em bị đuổi học vì đánh nhau?”
Chị dâu ngơ ngác:
“Chẳng lẽ… em không biết sao?”
Tôi chợt cảm thấy cả cuộc đời mình đúng là một trò cười.
Họ… đúng thật giỏi nắm bắt lòng người.
Tôi bật cười, nhưng nước mắt lại không ngừng tuôn xuống.
“Họ luôn nói với em rằng… anh em bỏ học là vì nhà khó khăn, vì muốn lo cho em ăn học. Chính vì vậy nên bao nhiêu năm qua em cứ nghĩ mình mang ơn anh ấy, phải sống sao cho xứng đáng.”
“Cũng vì điều đó, mà em luôn nhường nhịn, luôn lùi bước… để báo đáp cái gọi là ân tình ấy.”
Chị dâu trợn tròn mắt, chết lặng tại chỗ.
Tôi cười khổ:
“Một người suốt ngày toan tính như anh em, một người giỏi điều khiển lòng người như thế… em thật không tin anh ấy sẽ mạo hiểm cứu một cô gái hoàn toàn xa lạ.”
“Liệu có phải… đám du côn đó thật ra là đến tìm anh ấy, chỉ là chị vô tình đứng nhầm chỗ?”
Chị dâu nhíu mày:
“Hôm nay những gì em nói… chị có thể tin được không?”
Tôi lấy điện thoại ra, mở bài viết kia cho chị xem:
“Chính nhờ bài viết này, em mới hiểu hóa ra… suốt bao năm qua, mẹ đã luôn lừa em.”
Chị dâu nhìn chăm chú, rồi đột nhiên siết chặt tay, giận dữ đấm mạnh xuống giường.
“Không ngờ họ lại có thể bắt nạt chị đến mức này!”
Tôi vội vã khuyên chị bớt giận — thân thể vừa sinh xong sao chịu nổi cơn xúc động mạnh.
Nhưng đột nhiên chị kinh ngạc kêu lên:
“Cái ảnh đại diện này… sao nhìn quen thế?”
Tôi ghé lại gần nhìn.
Đó chính là tài khoản của kẻ đã bày mưu tính kế cho mẹ bấy lâu — người đóng vai “quân sư”.
Chị dâu run rẩy nói từng chữ:
“Hóa ra… hắn ta tính cả mẹ mình vào sổ.”
“Cái người bày mưu tính kế cho mẹ em… chính là anh trai em.”
Toàn thân tôi lạnh buốt như băng.
Dù tôi đã mơ hồ cảm thấy tình cảm anh dành cho tôi có điều gì đó giả tạo…
Nhưng tôi không ngờ, kẻ luôn đứng sau xúi giục mẹ chèn ép con gái, bôi nhọ con dâu, thậm chí sẵn sàng đẩy người vợ đang mang thai đến nguy hiểm chỉ vì một căn nhà — lại chính là… anh tôi.
Anh đã lợi dụng tất cả mọi người, chỉ để mang lại lợi ích cho bản thân.
Chị dâu nhìn tôi, từng lời rành rọt:
“Chị muốn ly hôn.”
Tôi quay sang nhìn đứa cháu trai vừa chào đời, vẫn đang say ngủ trong nôi.
Một cơn chua xót cuộn lên nơi đáy lòng.
Tôi cũng là một đứa trẻ lớn lên trong gia đình đơn thân. Tôi hiểu rõ… một đứa trẻ như thế sẽ phải đối mặt với bao nhiêu tổn thương.
Giờ đây, đứa bé này… cũng sẽ trở thành một phần của bi kịch ấy.
Tôi lau nước mắt, nói bằng giọng vô cùng kiên định:
“Ly hôn đi. Nhưng tài sản thuộc về chị — tuyệt đối không được thiếu một xu.”
11