Tạm thời cứ để đó đã.
Đợi Lâm Kinh Vũ thi xong, trở về quê cưới cô nương kia rồi hẵng nói rõ với tổ mẫu cũng không muộn.
Cha ta bỗng hỏi:
“A Vu, lúc con vào có gặp Thái tử không? Ta với hắn chẳng có gì để nói, tiễn khách đến ba lần rồi mà hắn vẫn chần chừ không chịu đi. Ta đành để hắn đứng ngoài cổng thôi.”
Lại còn có chuyện như vậy sao?
Ta không nhịn được cười:
“Hắn đi rồi. Chắc là thích hoa hải đường trước cổng nhà ta, muốn ngắm thêm vài lần ấy mà.”
“Thái tử hôm nay đúng là kỳ lạ thật.”
Đang nói chuyện thì một hộ vệ chạy vào bẩm báo:
“Lão gia, thích khách xông vào cửa Nam lúc nãy đã bị bắt rồi. Tư Lý Giám mời ngài qua thẩm vấn.”
Cha ta kinh hãi:
“Thích khách gì?”
“Cụ thể vẫn chưa rõ, nhưng nghe nói hình như là người Man tộc.”
“Lạ thật, Man tộc đã hơn mười năm không quấy nhiễu triều ta, sao lần này lại lẻn được vào kinh thành?”
Ta thầm vui mừng.
Chi bằng nhân cơ hội này nói với cha, để ông kiến nghị triều đình tăng cường phòng bị Man tộc.
Nhưng chưa đợi ta mở miệng, tổ mẫu đã nhìn thấu trước rồi.
“Man tộc mai danh ẩn tích bao năm, nay đột nhiên xuất hiện, e rằng sắp có động tĩnh lớn.”
“Ngộ nhi, ngày mai vào triều, nhất định phải tâu với Hoàng thượng, tăng cường quân bị, mở rộng quân đội để đề phòng Man tộc xâm lấn.”
Không hổ là nữ hầu tước từng chinh chiến nhiều năm, ánh mắt quả nhiên sắc bén.
Cha ta cười đáp:
“Vâng, mẫu thân không cần lo lắng. Dù người không nói, hài nhi cũng sẽ dâng tấu.”
Tổ mẫu gật đầu:
“Ừ. Trong triều nhiều đại thần như vậy, ta nghĩ được thì bọn họ cũng nghĩ được. Con đi đi.”
Cha ta hành lễ cáo lui rồi lập tức đi suốt đêm để tham gia thẩm vấn.
Cha ta cuối cùng vẫn không kịp tham gia thẩm vấn thích khách.
Mấy người kia vừa vào đại lao không bao lâu đã cắn thuốc độc tự vẫn.
Dù không khai thác được tin tức gì, nhưng ít nhất cũng xác nhận được bọn họ là người Man tộc, khiến triều đình bắt đầu chú ý.
Trong triều đã có người đề xuất tăng thêm binh mã, củng cố phòng tuyến ở Yến Môn.
Dẫu chỉ là vài thay đổi nhỏ, nhưng có vẫn tốt hơn không.
Nói thật, ta phải cảm ơn mấy tên thích khách đó.
Tuy nhiên, ta vẫn có chút nghi hoặc.
Kiếp trước cũng có thích khách Man tộc lẻn vào kinh thành hay không?
Nếu có, vì sao triều đình lại chẳng có phản ứng gì?
Nghĩ đi nghĩ lại, ta lại cảm thấy có lẽ kiếp trước triều đình cũng từng ứng phó, chỉ là khi ấy đầu óc ta chỉ nghĩ đến chuyện làm Thái tử phi, căn bản chẳng để tâm tới những việc này.
Quân đội đã được mở rộng suốt nửa tháng, vậy mà vẫn không tìm được vị tướng thống lĩnh thích hợp.
Triều ta đã thái bình quá lâu.
Phần lớn mọi người sớm quên mất cách đánh trận rồi.
Gần đây cha ta đau đầu vì chuyện ấy không ít.
Ta cũng đau đầu theo.
Xưa nay ta chẳng mấy quan tâm đến người ngoài, vậy mà dạo gần đây lại bắt đầu dò hỏi xem nhà nào có con trai xuất sắc, nhà nào có người gan dạ, muốn tìm cách tiếp xúc, thuyết phục họ đến trấn thủ Nhạn Môn.
Chuyện này chẳng hiểu sao lại lọt vào tai Tiêu Trạch.
Trên đường về nhà, hắn chặn ta lại, tức giận hỏi vì sao ta suốt ngày đi bắt chuyện với đàn ông lạ.
Ta lười cãi nhau với hắn mấy chuyện vặt vãnh này, bèn bịt tai bỏ chạy.
Không bao lâu sau, đến ngày thọ yến của Hoàng hậu.
Trong cung mở đại yến, mời cả nhà ta vào dự.
Ta cảm thấy đây là một cơ hội tốt.
Tuy gần đây triều đình đã có vài động thái, nhưng cũng chỉ là vài động thái nhỏ, vẫn chưa thực sự coi trọng vấn đề này.
Nhìn tình hình hiện tại, Hoàng thượng tuy không còn tin chuyện thần quỷ, nhưng trong lòng vẫn rất để ý.
Nếu không thì năm xưa vụ Diễm phi gặp họa vì lời đồn điềm xấu cũng chẳng gây chấn động đến thế.
Lần này được vào cung, chi bằng ta bịa thêm vài câu chuyện, phóng đại lên một chút, biết đâu Hoàng thượng sẽ nghe lọt tai.
Đến ngày thọ yến, ta ăn mặc chỉnh tề, theo tổ mẫu tiến cung.
Lần này được mời dự yến không chỉ có nhà ta.
Gia quyến của các quan viên từ nhị phẩm trở lên trong triều gần như đều có mặt.
Ta đoán Hoàng hậu cũng nhân dịp này để xem xét, lựa chọn Thái tử phi cho Tiêu Trạch.
Trước khi khai yến, ta ngồi phía trước, phía sau vang lên tiếng bàn tán khe khẽ của các tiểu thư.
“Kia là Giang Vu phải không? Ta nghe nói ngày thường nàng ta hung hăng ngang ngược lắm, chẳng coi ai ra gì. Mấy hôm trước còn đánh người giữa thanh thiên bạch nhật nữa cơ.”
“Đúng thế, giờ ngươi mới biết à? Nàng ta thích bắt nạt người khác nhất đấy.”
“Hiện nay Giang Vu đã là ác nữ nổi danh khắp kinh thành rồi.”
“Ngươi còn nhớ Giang Từ Nguyệt không? Mấy ngày nay chẳng thấy nàng ấy ra ngoài. Biết đâu đã bị Giang Vu giết mất rồi cũng nên.”
“Á, đáng sợ quá! Nghe nói gần đây nàng ta còn đang nghị thân nữa. Nhà nào cưới phải nàng ta thì đúng là xui tám đời!”