Trước khi xe ngựa vào thành, ta đã nhìn thấy đội Vũ Lâm quân vào núi tìm kiếm Thái tử như ở kiếp trước.
Xem ra Tiêu Trạch đã được cứu về, chưa chết, chỉ sợ sớm muộn cũng sẽ tìm ta tính sổ.
Nghĩ một lúc, ta liền nhắm mắt ngất xỉu trong lòng tổ mẫu.
Khi lang trung đến khám, ta còn mơ mơ màng màng gọi:
“Mau cứu Thái tử… cứu Thái tử…”
Ba ngày sau, thích khách sa lưới.
Quả nhiên Tiêu Trạch cho người đến hỏi tội ta.
Ta lập tức bày ra vẻ mặt tái nhợt yếu ớt, run giọng giải thích:
“Là Thái tử điện hạ đuổi ta đi… Sau khi ra ngoài, ta vốn định lập tức đi cầu cứu, ai ngờ thân thể không chịu nổi, trực tiếp ngất xỉu… Ta… ta có lỗi với điện hạ…”
Đám người kia còn muốn nói thêm, tổ mẫu ta đã chống gậy mạnh xuống đất, dọa bọn họ lui liền ba bước.
“Kiều Kiều nhà ta đã bệnh thành như vậy, trong mơ còn gọi cứu Thái tử, các ngươi còn muốn thế nào?”
“Nó chỉ là một nữ tử yếu đuối, cho dù không chạy nổi, thì còn có thể làm gì?”
“Chẳng lẽ các ngươi muốn nó liều cả mạng mới vừa lòng?”
“Lão phu nhân, bọn ta cũng chỉ phụng…”
“Phụng mệnh ai thì để kẻ đó tự mình đến nói!”
“Cút!”
Đám người Đông cung sợ đến mức vội vàng bỏ chạy.
Chẳng trách tổ mẫu ngang ngược như vậy.
Con gái ruột của bà chính là đương kim Hoàng hậu, còn bản thân bà lại là nữ hầu gia được tiên đế sắc phong, ngay cả Hoàng đế và Hoàng hậu trước mặt bà cũng phải nhường vài phần.
“Kiều Kiều đừng sợ, có tổ mẫu ở đây, không ai dám bắt nạt con.”
Bà xoa đầu ta, ánh mắt đầy dịu dàng thương yêu.
Có lẽ chỉ khi ta bị bệnh, mới được nhìn thấy dáng vẻ ôn nhu này của bà.
Bình thường bà quản giáo cực nghiêm, chỉ cần hơi thất lễ là bị đánh tay.
Nhưng thật ra… đó đều là vì tốt cho ta.
Nếu bà không thương, đã chẳng buồn quản.
Kiếp trước sao ta lại không hiểu điều ấy chứ?
Ta ôm cánh tay bà, trong lòng chua xót vô cùng.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Ngay sau đó, một đỏ một xanh — kế mẫu và kế muội của ta — bước vào.
“A Vu, Bồ Tát phù hộ, con bình an trở về rồi!”
Không cần ngẩng đầu ta cũng biết là hai mẹ con đáng ghét kia.
Bọn họ hẳn vừa đi cầu phúc trở về.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại:
https://truyenfull.live
“Tỷ tỷ không sao là tốt rồi.”
Giang Từ Nguyệt cầm khăn lau khóe mắt đỏ hoe, làm bộ vô cùng lo lắng cho ta.
Kiếp trước, ta bị vẻ ngoài vô hại của nàng ta lừa gạt, đối xử với hai mẹ con họ vô cùng tốt.
Cho đến ngày thứ ba sau đại hôn với Tiêu Trạch, Giang Từ Nguyệt xuất hiện trên giường hắn, khóc lóc xin ta tha thứ…
Khi ấy ta mới nhìn rõ bộ mặt thật của nàng ta.
Ta siết chặt chăn, lạnh lùng nhìn hai mẹ con diễn trò.
Ánh mắt Giang Từ Nguyệt chạm phải ta, lập tức như bị dọa sợ, chột dạ lùi về sau kế mẫu.
Đúng lúc ấy, một người khác bước vào mang theo hơi lạnh.
Là cha ta.
“Ta đã nói rồi, A Vu không sao. Nhìn hai người các ngươi sốt ruột đến mức nào, thúc xe suốt dọc đường, cả xe ngựa cũng sắp hỏng rồi.”
Cha tháo áo choàng, hành lễ với tổ mẫu: