Sau khi về nhà, ta không ra ngoài nữa, chỉ chuyên tâm chờ ca ca nhà họ Lâm tới.
Đồng thời cũng nghĩ cách đưa cả nhà rời khỏi kinh thành.
Kiếp trước, biên quan thất thủ, Man tộc đánh thẳng tới kinh thành. Cả thành chẳng còn bao nhiêu người sống sót.
Chỉ với sức của ta, đương nhiên không thể ngăn được Man tộc, càng không thay đổi được kết cục nước mất nhà tan.
Cách duy nhất ta nghĩ ra chính là đưa người nhà rời đi.
Sau khi Lâm ca ca làm quan, sẽ bị điều ra ngoài nhậm chức. Nếu gả cho huynh ấy, có lẽ ta có thể tránh được tai họa này.
Đợi mấy ngày, trước khi huynh ấy tới kinh thành, có người rủ nhau ra ngoại ô du xuân, thả diều giấy.
Ta vốn không muốn đi, nhưng Giang Từ Nguyệt lại muốn.
Nhớ kiếp trước, nàng chính là nổi bật trong buổi thi diều giấy ấy, rồi quen biết Tiêu Trạch.
Đời này, tuy ta không còn để tâm tới Tiêu Trạch nữa, nhưng Giang Từ Nguyệt cũng đừng hòng được như ý.
Sau khi trở thành trắc phi, nàng ta đã ghê tởm ta thế nào, ta vẫn nhớ rõ.
Ta bảo Chiếu Bích theo dõi Giang Từ Nguyệt.
Đêm đó, Chiếu Bích liền tới báo, quả nhiên Giang Từ Nguyệt đang tự tay làm diều trong viện.
Nàng ta coi mình là người nhà họ Giang thật rồi, suốt ngày vót nhọn đầu mà kết giao với các tiểu thư trong kinh, nên tin tức còn linh thông hơn cả ta.
“Diều đẹp lắm, đã làm được một nửa rồi. Nhưng lúc làm, nàng ta cứ mắng người với phu nhân mãi thôi. Tiểu thư, có cần nô tỳ lén đốt nó đi không?”
“Không cần, cứ để nàng ta làm xong.”
Bây giờ đốt thì có ý nghĩa gì?
Phải để nàng ta cảm thấy mục tiêu đã gần trong tầm tay, rồi mới một tay chặt đứt đường lui của nàng ta, như vậy mới thú vị.
Ta không đi gây chuyện với Giang Từ Nguyệt.
Ba ngày sau, ngày du xuân, ta mới ngồi xe ngựa theo sau nàng ta ra ngoài.
Tới hồ Mộc Lan, Giang Từ Nguyệt vừa xuống xe đã chạy đi chào hỏi đám tiểu thư quen biết.
Chiếu Bích nhân cơ hội chui vào xe ngựa của nàng ta, lén lấy trộm cái hộp đựng diều.
Quả nhiên rất đẹp.
Giang Từ Nguyệt đúng là đã bỏ nhiều tâm tư.
Kiếp trước ta không tham gia buổi tụ họp này, không biết nàng ta làm gì. Lần này xem như mở mang tầm mắt.
Chỉ tiếc là lòng dạ không sạch sẽ. Diều đẹp đến đâu cũng khiến người ta buồn nôn.
“Chiếu Bích, tới đây, chúng ta xé nó chơi.”
Chiếu Bích có chút do dự:
“Tiểu thư, đẹp thế này mà xé đi có phải hơi quá không?”
“Quá à?”
Ta bật cười:
“Trong kinh ai chẳng nói ta Giang Vu ỷ thân phận trưởng tỷ mà bắt nạt kế muội, cay nghiệt độc ác, là một nữ nhân xấu xa? Ngươi không biết sao?”
“Giang Từ Nguyệt đã bôi nhọ ta như vậy, nếu đã không thể thanh minh, vậy thì cứ xấu xa cho triệt để, xấu cho yên tâm luôn.”
“Nào, xé đi.”
Ta đưa cho Chiếu Bích một bên cánh diều.
Đúng lúc chuẩn bị xé, phía sau bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp mang ý cười:
“Đồ đẹp như vậy, xé đi làm gì?”
Tay ta khựng lại, kinh ngạc quay đầu.
Quả nhiên là người đó.
Đã lâu không gặp, không ngờ lại chạm mặt hắn ở đây.
Hôm nay hắn mặc trường bào đen thêu chỉ vàng hình hổ, càng tôn lên vẻ tuấn tú cao quý.
Lần trước thấy xe ngựa nhà hắn cũ nát, ta còn tưởng hắn xuất thân hàn môn.
Bây giờ xem ra, là ta nhìn nhầm rồi.
“Ngài sao lại ở đây?”
“Sao ta lại không thể ở đây?”
Hắn nhìn con diều giấy trong tay ta rồi hỏi tiếp:
“Thứ này… hình như không phải của nàng?”
Hắn vừa hỏi, ta mới nhớ ra mình tới đây để xé diều.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại:
https://truyenfull.live
Nếu không xé nhanh, lát nữa Giang Từ Nguyệt sẽ quay lại mất.
Thế là ta dùng sức, “roẹt” một tiếng xé nát nó.
Vẫn chưa hả giận, ta còn ném xuống đất giẫm cho tan tành.
“Đúng là không phải của ta.”