Tổ mẫu dỗ dành:
“Lẽ nào ta còn hại con được sao? Mau lên đi, xe ngựa của Lâm gia ca ca con sắp vào thành rồi, con đi đợi trước đi.”
Ta không cãi lại được, đành lên xe ngựa đi đón người.
Màn đêm buông xuống, đèn hoa mới thắp. Trên phố nào là người bán dầu, bán trái cây, bán quạt, bán đèn lồng, chen chúc đông nghịt, náo nhiệt vô cùng.
Xe ngựa khó khăn len lỏi giữa dòng người.
Sắp tới Nam Thành Môn, ta bỗng nghe phía trước truyền đến một trận hỗn loạn, ngay sau đó là tiếng thét chói tai xé tan sự phồn hoa:
“Có thích khách! Mau bắt thích khách!”
Tiếng la hét vang lên khắp nơi, cả con phố lập tức loạn thành một đoàn.
Chiếu Bích vội vén rèm xe lên:
“Tiểu thư, mau xuống xe!”
Nhưng ngựa đã hoảng sợ, nàng ấy bị hất ngã xuống đất.
Ta hoảng loạn, bám chặt lấy khung cửa sổ, vẫn bị xe ngựa lắc đến choáng váng quay cuồng.
Ngũ tạng lục phủ như bị đảo lộn đến đau nhức.
Ngay lúc ta tưởng mình sắp toi đời, bỗng nghe vài tiếng ghìm cương ngựa.
Xe ngựa từ từ dừng lại.
Rèm xe đột nhiên bị người ta kéo mạnh ra.
“Ngươi không sao chứ?”
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Ta ngẩng đầu nhìn lên.
Tiêu Bá Ngôn đang đứng trước mặt ta, như thần linh giáng thế.
Suýt nữa ta đã khóc thành tiếng.
“Ta... ọe...”
Ta nôn khan một trận.
Tiêu Bá Ngôn đỡ lấy ta, cũng chẳng hề ghét bỏ, như thể không sợ ta nôn lên người hắn vậy.
Sau khi bình tĩnh lại, ta hỏi:
“Sao lại là huynh?”
Hắn đáp:
“Ta từ ngoài thành trở về, đúng lúc gặp trong thành hỗn loạn, xe ngựa chạy loạn khắp nơi. Từ xa nhìn thấy đó là xe của muội nên tới xem.”
Ta lắc đầu cười:
“Thấy là xe của ta nên mới ra tay giúp à? Nếu không phải ta thì huynh mặc kệ sao?”
Hắn khẽ cười:
“Đương nhiên. Người không liên quan, ta quản làm gì?”
Ta thoáng sững người.
Không biết là bị sự lạnh lùng của hắn làm kinh ngạc, hay vì trong lòng hắn, ta lại là người có liên quan, là người đáng để hắn ra tay cứu giúp.
Lần trước ở ngoài thành, ta cũng chỉ là vô tình xông nhầm vào cuộc sống của hắn, khiến hắn phá lệ một lần mà thôi.
Nghĩ đến đó, ta lại thấy có chút vui vẻ.
Rèm xe lần nữa bị kéo mạnh ra.
Giọng Chiếu Bích hoảng hốt vang lên:
“Tiểu thư! Người không sao chứ?... Cửu, Cửu điện hạ?”
Tiêu Bá Ngôn chưa được phong vương, Chiếu Bích nhất thời không biết nên xưng hô thế nào, dứt khoát gọi hắn là Cửu điện hạ.
Hắn liếc nhìn Chiếu Bích một cái rồi đỡ ta đứng dậy, hỏi:
“Tối muộn thế này, ngươi ra ngoài làm gì?”
Ta khựng lại.
Hắn nhìn ta, chờ câu trả lời.
Ta chỉ đành ấp a ấp úng đáp:
“Ta... đi đón một vị biểu ca họ hàng xa.”
Vốn chỉ định nói qua loa cho có, không ngờ hắn lại nhớ rõ những lời ta từng nói trước đây. Hắn nhướng mày:
“Ồ? Có phải vị Lâm gia ca ca mà gia đình ngươi muốn tác hợp hôn sự cho ngươi không? Người nhà đã bảo ngươi đích thân ra đón hắn, xem ra rất hài lòng với hắn, cũng rất mong hai người thành đôi.”
“Cũng không phải vậy. Là tổ mẫu nhất quyết bắt ta đi, ta vốn chẳng muốn đi đâu.”
Hắn gật đầu.
Rồi thản nhiên ngồi xuống bên cạnh ta.
“Ta đi cùng ngươi.”
“Hả?”
Hắn nghiêm mặt nói:
“Phía nam thành hiện giờ còn hơi hỗn loạn. Một mình ngươi đi không an toàn. Có ta đi cùng sẽ không xảy ra chuyện gì.”
“Nhưng ta phải giải thích với người khác thế nào?”
“Cứ nói ta là gia nô của ngươi.”
Ta lập tức thấy ngượng ngùng.
Gia nô ư...
Chiếu Bích ngồi ra ngoài đánh xe.
Xe ngựa lại tiếp tục lăn bánh, đi tới Nam Thành Môn chờ người.
Xuống xe rồi, ta vừa ngóng nhìn vừa thất thần.
Tổ mẫu thực sự rất thích Lâm gia ca ca.
Cả đời trước lẫn đời này, bà đều muốn gả ta cho hắn.