10
Không rõ có phải do ban ngày tôi không uống thuốc đúng giờ không, tôi bị chính cơn sốt của mình đánh thức.
Cơ thể tôi lúc thì nóng bừng, lúc thì lạnh run.
Răng va vào nhau lập cập, nhưng mí mắt thì nặng trĩu không mở ra nổi.
Đột nhiên, trán tôi cảm nhận được một luồng mát lạnh.
Cảm giác nóng rát trên người lập tức dịu lại.
Tôi vô thức nghiêng người sát lại, cố gắng hấp thu cái lạnh ấy.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe có ai nghiến răng nghiến lợi mắng tôi vô trách nhiệm với bản thân.
Giọng đó… giống hệt Tống Xuyên.
Lúc tỉnh lại, toàn thân tôi đau nhức, hơi thở nóng rực, cổ họng thì như có hòn than cháy đè lên.
Tôi nhận ra mình đã bị nặng hơn rồi.
Còn chưa kịp phản ứng, một chiếc áo khoác dày đã trùm lên đầu tôi.
“Amidan của cô bị mưng mủ rồi, phải đến bệnh viện.”
Tôi định nói gì đó, nhưng vừa hé miệng đã phát hiện mình không phát ra được tiếng nào.
Tống Xuyên mặt đen như mực, nhanh chóng mặc áo cho tôi rồi vòng tay đỡ tôi đi thẳng xuống hầm xe.
Trên đường tới bệnh viện, không khí trong xe im lặng đến đáng sợ.
Tôi lén liếc nhìn Tống Xuyên vài lần, đến khi bắt gặp ánh mắt anh ta thì vội quay đi, nhìn chằm chằm ra cửa kính.
Tống Xuyên khẽ cười:
“Ồ, hôm nay ngoan thế? Im thin thít luôn.”
“À đúng rồi, tôi quên mất – vì cô không nghe lời bác sĩ nên giờ viêm amidan nặng, nói không ra tiếng chứ gì?”
Tôi chỉ biết trợn mắt nhìn anh ta – người gì đâu mà chẳng nghiêm túc được lấy một giây.
May mà bệnh viện cũng đến nhanh, tôi bị anh ta bọc như cái bánh chưng rồi đưa thẳng vào phòng khám.
Từ đăng ký, khám bệnh, lấy máu, chờ kết quả, đến khi ngồi vào ghế truyền nước – Tống Xuyên vẫn luôn chạy đi chạy lại, không rời tôi nửa bước.
Tôi nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán anh ta, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng.
Cuối cùng cũng xong, cô y tá rút kim còn quay sang cười tươi:
“Cô với anh nhà đúng là đẹp đôi thật đấy!”
Tôi luống cuống xua tay định giải thích, nhưng vô ích.
Còn Tống Xuyên?
Thản nhiên như thể chẳng nghe thấy gì.
11
Cả đêm tôi ngủ không ngon, giờ chỉ muốn về nhà trùm chăn ngủ một giấc cho đã.
Ai ngờ vừa rẽ qua hành lang bệnh viện thì lại đụng ngay người mà tôi không muốn gặp nhất lúc này.
Hai người từ khoa sản đi ra, cười nói vui vẻ.
Trần Vân Tường còn vừa nhìn tờ phiếu xét nghiệm trong tay vừa cười ngốc nghếch, hoàn toàn không có chút nào dáng vẻ thảm hại như tối qua.
Tôi vốn còn định dành chút thời gian để tìm lãnh đạo của Trần Vân Tường, giải thích đôi điều.
Vì công việc ở viện thiết kế đối với anh ta còn quý hơn mạng sống.
Dù anh ta sai trước, nhưng tôi cũng không thể ép anh ta đến đường cùng.
Tôi cười tự giễu, rồi đưa tay chọc nhẹ vào tay áo Tống Xuyên.
Tôi ra hiệu bằng tay bảo Tống Xuyên đưa điện thoại cho mình, anh ta nhướng mày, tự động rút điện thoại ra quay video.
“Thôi đi, cô cao có mét sáu thì quay được cái gì chứ.”
“Tôi không ngờ thằng cha chồng hụt cô lại tệ đến thế. Biết vậy tối qua tôi đã đấm cho một trận ra trò rồi.”
Tôi biết Tống Xuyên đang cố gắng an ủi mình theo kiểu riêng của anh ta.
Có điều, không biết có phải vì nỗi đau đã vượt quá giới hạn không, mà giờ tôi không thể rơi nổi một giọt nước mắt – thậm chí còn thấy buồn cười.
Cũng may ông trời có mắt, đã kéo tôi lại từ bờ vực.
Khi tôi về đến nhà, Dương Tuyết đã dọn sạch đồ của cô ta đi, chỉ để lại một mớ đống đổ nát.
Tôi bình tĩnh chụp ảnh hiện trường làm bằng chứng, còn Tống Xuyên thì giúp tôi gọi dịch vụ dọn dẹp.
Mấy ngày sau đó, Trần Vân Tường không liên lạc lại.
Tôi đoán là vì chuyện xấu chưa bị phanh phui ra viện thiết kế, nên hắn nghĩ màn kịch thương tâm tối đó của mình đã thành công.
Tôi truyền nước liên tục một tuần ở phòng khám nhà Tống Xuyên mới khỏi hẳn.
Trong thời gian đó, tôi chủ động yêu cầu bên môi giới hủy hợp đồng thuê nhà.
Tôi đồng ý chịu phí vi phạm hợp đồng, nhưng mấy món đồ bị phá thì nhất quyết không bỏ tiền bồi thường.
Tôi nói với họ: có thể mang cả ảnh lẫn video tôi cung cấp đi báo công an.
Tôi còn âm thầm tính toán ngày Trần Vân Tường chính thức được thăng chức, đúng ngày đó, tôi mang đầy đủ chứng cứ đến gặp riêng sếp của anh ta.
Tôi trình bày rõ ràng mọi chuyện, nhìn sắc mặt của vị lãnh đạo kia dần tối sầm lại, tôi biết mục đích của mình đã đạt được.
12
Ba ngày sau, Trần Vân Tường xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Lúc ấy tôi đang ở nhà Tống Xuyên ăn cơm theo lời mời của anh ấy.
Bất ngờ, một tràng đập cửa thình thịch vang lên từ căn hộ đối diện.
Tôi định đứng dậy ra mở thì bị Tống Xuyên ngăn lại.
“Không sao, để hắn ta đập đi!”
“Đến lúc đòi bồi thường thì càng dễ ăn.”
“Nào, ăn thử món thịt kho tàu mẹ tôi nấu đi.”
Sự bình thản của Tống Xuyên khiến tôi thấy yên tâm hơn hẳn.
Cũng kỳ lạ thật, từ lúc quen biết Tống Xuyên, tôi bỗng có cảm giác mình chẳng còn sợ trời sợ đất gì nữa.
Cứ như là, cho dù tôi làm gì đi nữa, sau lưng cũng sẽ có người chống đỡ cho tôi.
Trần Vân Tường bên ngoài cuối cùng cũng nhận ra trong nhà không ai mở cửa, liền bắt đầu phát điên, đạp cửa ầm ầm.
Tống Xuyên đặt đũa xuống, đứng dậy vận động gân cốt:
“Tình Lan, hai phút nữa gọi công an.”
Tôi còn chưa kịp hiểu ý anh ta là gì thì cửa đã bị mở tung.
Tống Xuyên lao ra, lập tức giáp lá cà với Trần Vân Tường.
Trần Vân Tường lâu nay chỉ ngồi văn phòng, sao có thể so với Tống Xuyên – người lúc nào rảnh là lại ra phòng gym.
Không đến hai phút, Trần Vân Tường đã bị đánh đến mặt mũi bê bết máu.