7.
Sau bữa tối, Lăng Duệ gõ cửa phòng tôi.
Tôi mở cửa ra, suýt hét lên.
Lăng Duệ đứng ngoài cửa, trần trụi từ thắt lưng trở lên, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm lỏng lẻo ngang hông.
Anh ngập ngừng, nhìn có vẻ lúng túng:
“Ờm… phòng tắm trong phòng anh bị hỏng, anh có thể tắm nhờ ở đây không?”
Tôi nhìn chằm chằm cơ bụng rõ múi và đường nhân ngư quyến rũ ẩn dưới lớp khăn, gật đầu như bị thôi miên.
Anh đi vào phòng tắm.
Tôi còn đang phân vân có nên lén liếc qua không thì… thấy anh đứng trước gương…
Đếm múi bụng của mình.
Anh còn giơ tay khoe cơ bắp tay, lúc thì xoay người khoanh tay tạo dáng, lúc thì đấm nhẹ vào ngực như thể đang “test hàng”.
Ờm… có nên nhắc anh là cửa kính trong suốt chiếu rõ từng động tác không nhỉ?
Thôi, bỏ đi. Tôi dẹp luôn ý nghĩ đen tối lại.
Dù sao, anh vẫn đang thủ thân như ngọc vì bạch nguyệt quang mà.
8.
Ngày đầu tiên sau hôn lễ, tôi và Lăng Duệ mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau trong phòng ngủ chính.
Anh mím môi, lôi từ sau lưng ra một chiếc túi nhỏ, hít một hơi thật sâu như lấy hết can đảm rồi hỏi:
“Em có thể… mặc thử cái này không?”
Tôi mở túi ra — đồng phục thủy thủ?!
Tuy chẳng hiểu mô tê gì, nhưng nhận tiền phải có trách nhiệm, tôi vẫn ngoan ngoãn vào phòng thay đồ.
Vừa thay đồ vừa tự trấn an bản thân:
Lăng Duệ là “cực phẩm” thế kia, thật sự xảy ra chuyện gì thì cũng không thiệt đâu.
Tôi bước ra, anh vừa thấy liền sững người, ánh mắt lấp lánh, như đang nhìn xuyên qua tôi… để thấy một người khác.
Tôi bị nhìn đến mức bối rối, lắp bắp:
“Vẫn… còn làm gì nữa?”
Lăng Duệ đột nhiên đứng bật dậy, ấp úng:
“Nghỉ… nghỉ sớm đi!”
Rồi chạy trối chết.
Đúng, là chạy!
Tôi hoang mang tự hỏi:
Chẳng lẽ mình tỏa ra màu sắc ham muốn quá rõ ràng sao? Mình là kiểu yêu nghiệt háo sắc à?
Nhưng động thái của Lăng Duệ quá rõ ràng rồi — cưới tôi về làm thế thân cho bạch nguyệt quang, nhưng tuyệt đối không chạm vào tôi.
Chỉ là, càng không chạm, tôi càng muốn đè anh xuống giường!
9.
Sau khi tắm xong, Lăng Duệ vẫn chỉ quấn mỗi khăn tắm, nửa thân trên trần trụi, cơ bắp săn chắc lộ rõ.
Tôi không dám tưởng tượng nếu đôi chân thon dài của tôi quấn lấy vòng eo dẻo dai kia, gương mặt úp vào ngực anh, tay thì vuốt ve đường nhân ngư quyến rũ ấy…
Lúc đó tôi chắc chắn sẽ trở thành cô gái vui tươi hoạt bát yêu đời nhất quả đất.
Không khí bắt đầu trở nên kỳ quặc, tôi gượng gạo hỏi:
“Anh… tắm xong rồi à?”
“Ừ.”
Anh đứng ở cửa phòng tắm mà không có ý rời đi, cứ đi đi lại lại trong phòng với chiếc khăn tắm, thỉnh thoảng còn liếc trộm tôi.
Tôi ngập ngừng:
“Có… có chuyện gì sao?”
“Không… không có gì. Anh chỉ đang xem phòng em có thiếu gì không thôi.”
À ha!
Tổng tài mà cũng chu đáo dễ thương ghê á!
Tôi cười tươi rói: “Không thiếu đâu, không thiếu gì cả.”
Lăng Duệ lúc đó đang ngắm nghía bàn trang điểm của tôi, thản nhiên nói:
“Đồ skincare của em sắp hết rồi. Em có thể đến viện thẩm mỹ XX, anh là hội viên ở đó.”