22
“Đồng phục trung học vẫn chưa đủ gợi nhớ à? Năm lớp 8 đấy!”
Lớp 8, đồng phục…
Tôi chợt bừng tỉnh:
“Khoan… anh là cái cậu hồi đó trông như cóc ghẻ hả?!”
Mặt Lăng Duệ lập tức đen sì lại, hét lớn:
“Hồi đó anh chỉ bị nổi mụn thôi!”
Tôi cười gượng, ôm lấy cánh tay anh nịnh nọt:
“Xin lỗi mà! Ai bảo anh thay đổi lớn quá, em không nhận ra được! Hay là… anh đi chỉnh mặt rồi?”
Lăng Duệ nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn tôi:
“Anh nói lại lần nữa! Là do hồi đó bị mụn tuổi dậy thì! Ngày nào cũng đá bóng dưới nắng nên da bị đen!”
23
Thì ra, tổng tài cũng không phải sinh ra đã là tổng tài.
Tôi từng gặp Lăng Duệ hồi lớp 8, lúc đó tôi cũng học lớp 8.
Có lẽ do con trai phát triển chậm hơn, khi đó tôi đã ra dáng thiếu nữ, còn anh thì gầy gò đen nhẻm, mặt đầy mụn trứng cá.
Tối hôm ấy, tôi trốn học buổi tối đi chơi, lúc trèo tường thì không may ngã trúng… đầu anh.
Tôi cuống quýt xin lỗi, nhìn thấy viền mắt anh đỏ hoe thì hoảng lắm, trong đầu toàn là:
“Chết rồi! Mình làm anh ta khóc rồi!”
Tôi luống cuống cúi đầu xin lỗi như cái máy, suýt nữa quỳ luôn.
Lăng Duệ chỉ nhỏ giọng:
“Không sao, anh không bị gì đâu, không trách em, em đi đi.”
Nhưng nhìn bộ dạng anh ngồi co ro ở góc tường, đôi mắt đỏ hoe, tôi sao nỡ quay lưng bỏ đi?
Tôi ngồi xuống cạnh anh, hỏi nhỏ:
“Có ai bắt nạt anh à?”
Con người kỳ lạ lắm. Khi không ai quan tâm mình, mình có thể gồng gánh được mọi chuyện.
Nhưng chỉ cần có một người hỏi han, lại dễ dàng sụp đổ.
Lăng Duệ lúc đó chắc cũng vậy.
Anh cứ thế tuôn hết mọi ấm ức trong lòng ra với tôi — như tìm được nơi trút hết cảm xúc.
24
Anh kể rằng, anh có một vị hôn thê.
Hôm đó đến trường cô ta để đón, nhưng lại bị cô làm nhục trước mặt người khác, chê anh xấu xí.
Giận quá, anh gọi điện đòi ba mẹ hủy hôn.
Kết quả bị mắng cho một trận, càng thấy uất ức, nên chạy ra phía sau trường ngồi buồn một mình.
Tôi thấy anh tội quá, mềm lòng dắt anh đi trung tâm thương mại chơi trò điện tử.