1.
“Tut… tut…”
Điện thoại rung lên trên mặt bàn, màn hình nhấp nháy một dãy số lạ.
Nắng ba giờ chiều ngoài cửa sổ bị rèm che cắt thành từng vệt sáng vàng óng, hắt lên những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí.
Tôi đang kiểm tra bản báo cáo đánh giá rủi ro, đầu ngón tay dừng lại đúng một chấm thập phân, hoàn toàn không để tâm đến tiếng chuông dai dẳng kia.
Nó tự động ngắt sau vài hồi chuông, rồi chỉ mười giây sau lại đổ tiếp, lần này còn gấp gáp hơn.
Tôi hơi nhíu mày, bấm nút nghe máy và bật loa ngoài, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình trước mặt.
"Alo." Giọng tôi bình thản như mặt hồ lặng gió.
Đầu dây bên kia lập tức truyền đến một giọng nữ nức nở, hoảng loạn đến mức chói tai.
“Là chủ xe phải không? Tôi xin chị! Xin chị mở khoá xe ra đi!”
Tôi không dừng tay, chỉ tiện tay nhấp một ngụm cà phê. Vị ấm áp trượt qua cổ họng.
“Ồ? Tại sao tôi phải làm vậy?” Tôi hỏi, giọng vẫn rất nhẹ nhàng.
Có lẽ sự bình tĩnh của tôi khiến cô ta bùng nổ. Giọng bên kia càng lúc càng lộn xộn, mang theo cả tuyệt vọng:
“Chúng tôi bị kẹt giữa núi rồi! Không quay về được nữa! Điện thoại sắp hết pin, ở đây chẳng có tí sóng nào cả, tôi đã phải đi bộ hơn hai cây số mới bắt được chút tín hiệu để gọi cho chị! Tôi xin chị… bọn tôi biết sai rồi mà!”
Là cô ta — bạn gái của thợ sửa xe tên Chu Hạo: Lý Tĩnh.
Tôi mở app điện thoại. Màn hình camera hành trình hiện tại vẫn đen, nhưng đoạn ghi hình tối qua đã được tự động lưu về đám mây.
Trong video, chính là cô gái này — ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ nhìn chằm chằm vào Chu Hạo đang ngồi ghế lái, miệng thì ba hoa khoác lác về chiếc “siêu xe của anh ta”.
“Tối qua mẹ tôi phải phẫu thuật! Tôi buộc phải về để ký vào giấy đồng ý mổ!”
Giọng Lý Tĩnh đột ngột vút cao, tung ra cái mà cô ta cho là con bài quyết định.
“Bây giờ bệnh viện liên tục không liên lạc được với tôi, ca phẫu thuật sắp bị lỡ rồi! Chị hại bọn tôi thê thảm! Chị đang gián tiếp giết người đó!”
Hai chữ “giết người” thốt ra từ miệng cô ta, thật nực cười đến cực điểm.
Tôi chẳng mảy may dao động, thậm chí còn thấy chuyện này thật phi lý đến buồn cười.
Các người lái trộm xe của tôi, chạy thẳng vào vùng núi hoang vắng để tìm cảm giác mạnh, lúc đó có nhớ ra mẹ mình còn đang nằm chờ trong phòng ICU, cần ký tên mổ gấp không?
Bệnh viện không liên lạc được với cô, chẳng phải lỗi do tôi, mà vì chính các người chọn một nơi không có tín hiệu để hú hí vụng trộm.
Tôi điều chỉnh tư thế, tựa lưng vào ghế, giọng lạnh như băng, từng chữ như dao cắt qua màn loa.
“Chuyện đó là của cô, không liên quan gì đến tôi.”
“Bạn trai cô trộm chìa khóa xe tôi, lái thẳng ra khỏi trung tâm bảo dưỡng, từ lúc đó đã phải lường trước mọi hậu quả rồi.”
“Đã là người trưởng thành, thì phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Hay giảng viên đại học của cô chưa từng dạy đến bài học đó?”
Đầu dây bên kia im bặt vài giây, rồi loáng thoáng vang lên tiếng xô đẩy hỗn loạn, một giọng đàn ông tức tối chen vào đầy thô lỗ.
Là Chu Hạo.
“Mẹ kiếp, mày bị điên à? Đồ thần kinh! Có mỗi cái xe rách nát, tao chỉ mượn tí thôi! Còn đổ đầy bình cho mày rồi đấy! Mày còn muốn gì nữa?!”
Giọng hắn vỡ vụn vì giận dữ lẫn hoảng loạn, toàn bộ là kiểu hù dọa vô căn cứ của kẻ chột dạ.
“Tao nói cho mày biết, nếu bạn gái tao có chuyện gì, mẹ cô ấy mà xảy ra vấn đề gì, tao không để yên cho mày đâu! Đồ tâm thần! Đồ đồ tể máu lạnh!”
Tôi bật cười khẽ.
Xe rách nát?
Chiếc xe ấy là di vật cuối cùng mà ba tôi để lại.
Ngay giây cuối cùng trước khi tôi chuẩn bị tắt máy, rõ ràng tôi nghe thấy giọng Lý Tĩnh khóc nức nở bên cạnh:
“Chu Hạo! Đừng chửi nữa! Mau xin lỗi người ta đi!”
Tiếp theo đó là tiếng gào lên điên cuồng hơn của Chu Hạo:
“Xin lỗi cái đ* gì! Cô ta dám làm gì tụi mình? Tôi về sẽ cho cô ta biết tay!”
Tôi không biểu cảm, cúp máy thẳng tay.
Không do dự, tôi đưa dãy số ấy vào danh sách chặn.
Thế giới lập tức trở nên yên ắng.
Tôi mở lại đoạn ghi hình từ camera hành trình, vặn âm lượng lớn hơn một chút.
Trên màn hình, Chu Hạo tay nắm vô-lăng, khí thế hừng hực, đang khoác lác với cô gái bên cạnh:
“Thấy không, cưng à, xe cỡ này, nguyên cái gara chỉ có mỗi anh là muốn lấy là lấy được. Mấy thằng ngu kia coi xe như bảo bối, cuối cùng cũng phải ngoan ngoãn đưa chìa khoá cho anh thôi.”
Lý Tĩnh mắt sáng lấp lánh: