Chồng tôi hy sinh ở biên cương.
Tôi đưa con trai ba tuổi đi tàu hỏa, đến nhận tro cốt của anh mang về.
Con không kìm được, khẽ nấc nghẹn.
Cặp đôi ngồi ghế bên tức giận.
“Có thể quản lại đứa con nít nhà chị không?”
Họ giật lấy con tôi, lôi đi nhà vệ sinh dạy dỗ, còn tát vào mặt, quay clip rồi hằn học: “Bố nó chết rồi à? Chị dạy con kiểu gì vậy?”
“Không ai dạy thì để chúng tôi dạy thay!”
Cùng lúc clip đó leo thẳng lên hot search, còn kèm theo tin chồng tôi được truy tặng danh hiệu liệt sĩ hạng nhất.
Quân khu nổi giận, cả mạng xã hội bùng nổ!
1
Con trai ba tuổi của tôi ôm chặt cánh tay, khe khẽ khóc.
“Mẹ ơi, họ nói con sau này sẽ không bao giờ gặp lại bố nữa… nghĩa là sao ạ?”
“Chẳng phải lần này chúng ta đi đón bố về nhà sao?”
Tôi khẽ vuốt đầu con, vành mắt cay xè.
Hôm qua, tôi nhận được cuộc gọi từ chính ủy quân khu, báo rằng chồng tôi – Dương Trấn Kiệt – đã anh dũng hy sinh.
“Có quân địch lén vượt biên giới, đồng chí Dương vì bảo vệ đồng đội mà chiến đấu đến phút cuối…”
Giọng chính ủy nghẹn lại, nói rằng đơn vị đã chuẩn bị vé tàu, mong mẹ con tôi đến tiễn Kiệt đoạn đường cuối cùng.
Cúp máy, tôi không thể kiềm chế, bật khóc òa.
Con tôi mới ba tuổi, chưa hiểu hết sống chết, nhưng cũng cảm nhận được rằng bố sẽ chẳng bao giờ về nữa.
Thằng bé mím môi, đôi vai run run.
“Tháng sau là sinh nhật con… bố sẽ không mua súng đồ chơi cho con nữa sao?”
“Tiểu Bảo à…”
Tôi còn chưa kịp dỗ thì ghế phía trước bất ngờ có một cô gái trẻ đứng phắt dậy, quay người lại, mặt hầm hầm quát thẳng vào con tôi:
“Ồn chết được, có biết giữ ý tứ không hả?!”
Con giật mình run bắn, theo phản xạ lí nhí xin lỗi:
“Xin lỗi, thưa… dì.”
Cô ta càng nổi giận:
“Gọi dì cái gì? Bốp! Ai là dì của mày hả?”
Nói rồi lại quay sang lườm tôi:
“Này, bà chị, không biết quản con à?”
“Lải nhải suốt từ nãy, nói thôi chưa đủ, còn khóc mãi không ngừng, tôi nhịn hai người đủ lâu rồi đó!”
Bà chị?
Tôi mới hai mươi tám tuổi. Đúng là một đêm không ngủ, sắc mặt hốc hác, nhưng đâu đến mức bị nhận nhầm thành bà.
Tôi biết cô gái trẻ kia cố tình nói thế, vì không muốn bị gọi là “dì”, bèn hạ thấp tôi cho bõ tức.
Nhưng trong hoàn cảnh này, tôi thật sự chẳng còn tâm trí tranh cãi hơn thua.
Tôi chỉ nắm chặt tay con, dịu giọng:
“Xin lỗi nhé, chúng tôi sẽ chú ý hơn.”