4.
Ta bật ngồi thẳng dậy.
Không phải nói là nhận ta làm con gái sao, cớ gì lại biến thành con dâu?
Hạ phu nhân đặt tay lên vai ta, dịu giọng an ủi:
“Đứa trẻ ngoan, nếu nhận con làm con gái, cuối cùng cũng vẫn là con riêng, sau này khó mà tìm được nhà chồng tử tế.”
“Phụ thân con đối với Hạ gia có ơn sâu, sao có thể để con chịu ủy khuất như vậy.”
“Chúng ta đã nghĩ đi nghĩ lại, con và Vĩ nhi đính hôn chính là lựa chọn tốt nhất. Về sau con là đương gia chủ mẫu của Hạ gia, sẽ không ai dám ức hiếp con.”
Nhưng ta biết, chắc chắn đây không phải toàn bộ sự thật.
Ta đảo mắt nhìn quanh, lại nhận ra – bà bà đã không còn ở đây.
Người Hạ gia nói vì an toàn nên đã đưa bà rời khỏi kinh thành.
Rốt cuộc là vì an toàn thật, hay để khống chế bà, biến bà thành quân cờ giữ ta trong tay – điều này tạm thời vẫn chưa thể rõ.
Giờ chỉ có thể án binh bất động.
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, cả kinh thành đều biết ta là Chu Vọng Thư, cháu dâu do cố tổ phụ nhà họ Hạ đính ước từ quê cũ ở Ký Châu.
Vì gia đình gặp biến cố, không còn nơi nào để đi, ta mới vượt ngàn dặm tìm đến.
Hạ Diễn Chương giữ chữ tín, không vì ta mồ côi khốn khó mà phá bỏ hôn ước, nhất thời trở thành một giai thoại được người người ca tụng.
Ngay cả bệ hạ cũng nghe chuyện này, còn khen ngợi Hạ Diễn Chương đôi câu trong triều.
Khi ấy ta mới mười bốn tuổi.
Hạ Vĩ mười bảy.
Quả thật là độ tuổi thích hợp để đính hôn.
Hạ Vĩ dáng người cao ráo, ngũ quan ngay ngắn, ở kinh thành cũng có chút tiếng tăm tài hoa.
Nhưng với hôn sự này, hắn hoàn toàn chẳng coi ra gì.
Hôm ấy, hắn mời ba năm người bạn thân đến đình giữa hồ làm thơ.
Hạ phu nhân sai ta mang theo một nha hoàn, đem trà điểm đến.
Ta tuyệt đối không ngờ – Nghiêm Thanh Yến cũng có mặt.
Ánh dương rực rỡ, ánh sáng rõ ràng, chẳng dễ dàng qua mắt người như đêm mưa hôm trước.
Trong lòng ta cảnh giác, vừa xoay người định lui, hắn liền cất tiếng gọi:
“Hạ Vĩ, nàng ấy chính là vị hôn thê của ngươi sao?”
“Còn chưa gặp mặt, sao lại bỏ đi?”
Hạ Vĩ bất mãn, đáp gọn:
“Nàng ấy xuất thân thấp hèn, chưa thấy qua trường hợp lớn.”
Rồi quay sang ta:
“Vọng Thư, qua đây bái kiến các huynh đệ bằng hữu của ta.”
Ta cúi đầu, từng bước bước đến trước mặt mọi người, hành lễ chào hỏi.
Trên bàn là bài thất ngôn Hạ Vĩ vừa viết xong.
Từ ngữ hoa mỹ, nhưng chỉ là cái vỏ đẹp, rỗng ruột bên trong.
Cái gọi là “hữu tài”, cũng chỉ có vậy.
Nghiêm Thanh Yến nhướng mày:
“Chu tiểu thư, chẳng lẽ không điểm qua đôi lời cho bài thơ của Hạ Vĩ?”
Ta cụp mắt, khẽ đáp:
“Ta chỉ nhận biết vài chữ, nào có bản lĩnh bình thơ.”
Hạ Vĩ cười nhạt, giọng chứa khinh miệt:
“Nàng lớn lên nơi quê mùa ở Ký Châu, e rằng chỉ nhận được vài chữ trong 《Nữ Giới》《Nữ Tắc》 thôi, các ngươi chớ cười nàng.”
Hắn phẩy tay:
“Trà điểm đã đưa đến, nàng có thể đi.”
Vừa rẽ qua hành lang, ta cố ý bước chậm lại.
Quả nhiên – Nghiêm Thanh Yến đuổi theo.
Hắn nói thẳng, lời như dao sắc:
“Từ con riêng thành vị hôn thê, ngươi tưởng rằng mình bám được vào cành cao sao?”
Ta hạ mình, giọng yếu ớt:
“Ta chỉ là tìm một nơi để nương thân.”
“Hạ gia không phải chốn nương thân, mà là vách núi muôn trượng.”
“Chỉ cần sơ ý, ngươi sẽ tan xương nát thịt.”
Lời phụ thân từng dạy vang lên trong đầu: phải biết nhẫn nhịn.
Thế nhưng ta lùi một bước, hắn lại ép tiến một trượng.
Chi bằng một nhát chém đứt, dập tắt sự hiếu kỳ lẫn dò xét của hắn.
Nghĩ đến đây, ta ngẩng đầu, thẳng thắn nhìn thẳng vào mắt hắn, nở nụ cười sáng rực.
Ngón tay thon đưa lên, khẽ móc vào đai lưng của hắn.
Giọng ta nhuốm hương tơ lụa, quyến luyến:
“Điện hạ đã quan tâm đến an nguy của thiếp thân đến vậy, chi bằng cưới thiếp về, che chở cho thiếp… có được không?”
5.
Nghiêm Thanh Yến thoáng run mắt, lập tức lùi hai bước, kéo giãn khoảng cách với ta.
“Chu Vọng Thư, ta khuyên ngươi về phòng soi gương cho rõ bộ dạng mình đi.”
“Muốn dùng bản quận vương làm bậc thang mà bước lên? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”
Hắn xoay người, sải bước rời đi, bóng lưng kia chẳng khác nào bỏ chạy trong chật vật.
Tốt lắm.
Hắn là người nhà họ Nghiêm, biết đâu một ngày nào đó sẽ nhận ra ta.
Khiến hắn ghét ta, tránh xa ta – chính là cách an toàn nhất lúc này.
Hạ phu nhân đối với ta quả thật không tệ.
Ăn mặc, dùng gì cũng không hề bạc đãi; mỗi lần tham dự yến tiệc quan trường, bà đều tỉ mỉ chải chuốt cho ta, đưa ta theo để kết giao.
Ta không hề nhẹ dạ tin vào sự tử tế của hai vợ chồng họ, nhưng cũng tìm không ra lý do – vì sao họ lại đối xử với ta như vậy.
Cho đến hôm ấy, yến tiệc tại phủ Nghiêm Thị Lang, bà đặc biệt trang điểm cho ta lộng lẫy hơn mọi lần.
Chiếc váy ta mặc là vừa mới may xong, dùng loại lưu vân cẩm đắt đỏ nhất kinh thành.
Nha hoàn vấn tóc cho ta, vừa chải vừa tấm tắc khen:
“Nô tỳ nghe nói loại lưu vân cẩm này vô cùng quý hiếm, ngay cả mấy vị tiểu thư trong phủ cũng không có. Phu nhân đối với tiểu thư thật tốt.”
Trong lòng ta lại cứ thấy bất an, hết lần này đến lần khác xin được mặc thứ đơn giản hơn.
Nhưng Hạ phu nhân chỉ mỉm cười:
“Đừng lo, đây là những gì con xứng đáng được hưởng. Đứa trẻ ngoan, ta sẽ bảo vệ con.”
Chủ nhân buổi yến hôm đó – Nghiêm Thị Lang – chính là đường điệt của Nghiêm Lâu.
Với chức quan hiện tại của Hạ Diễn Chương, ông còn chưa đủ tư cách để đặt chân đến yến tiệc của Nghiêm Lâu.