11.
Trước đây ta cứ cho hắn ăn cổ xong rồi chạy trốn, lần này là lần đầu tiên ta ngồi bên cạnh chờ Ân Hành tỉnh lại.
Qua một lúc, Ân Hành tỉnh lại, day day thái dương, quay đầu sang nhìn ta thì lắp bắp: “Cô nương là ai? Không đúng, hình như ta từng gặp cô nương ở đâu rồi? Nhưng sao ta lại không nhớ gì? Có phải ta bị mất trí nhớ không?”
Ta gật đầu, Ân Hành lập tức lộ ra vẻ mặt hoang mang, nhìn bụng ta kinh ngạc nói: “Đây là… hài tử của ta à? Cô nương… là phu nhân của ta?”
Lần thứ hai khi ta mò vào phòng hắn, hắn cũng ngơ ngác không hiểu gì thế này.
Ta lắc lắc đầu, mắt hôm qua khóc vẫn còn hồng hồng, ta lại cố nặn ra hai giọt nước mắt: “Không. Là ngươi thấy ta xinh đẹp nên đã đả thương cha của con ta rồi bắt cóc ta đến đây.”
Ân Hành trầm tư một lát, dường như đang cố nhớ ra điều gì.
“Ngươi không tin?”
“Không, ta tin. Bởi vì ta vừa thấy cô nương đã cảm nhận được… hình như mình sẽ yêu cô nương.”
Nhưng mà việc cường đoạt thê tử của người khác là không đúng, không hiểu sao ta lại làm ra chuyện như vậy. Hay là bây giờ ta đưa cô nương về tìm chồng hòa li trước, sau đó sẽ gửi sính lễ đàng hoàng tới cửa, cưới cô nương về nhà.”
“Ngươi im.” Ta quát lên rồi nhào tới hôn Ân Hành.
Quá tam ba bận, Ân Hành đã ăn vong tình cổ đến ba lần mà vẫn một lòng hướng đến ta.
Ta đây tin hắn một lần thì đã sao?
Ân Hành nói đúng, ta biết dùng cổ, nếu dám hắn lừa gạt bạc tình với ta, ta sẽ hạ cổ hắn rồi nhốt vào lồng.
“Từ từ, hình như ta nhớ ra gì đó. Có phải… có phải cô nương từng trèo lên giường ta?”
“Im!”
Sao? Thánh nữ Miêu Cương thì không cần mặt mũi chắc?
12.
Ta đưa Ân Hành về Miêu Cương.
Người đầu tiên ra cửa đón ta chính là nhị trưởng lão, thấy ta mang theo một nam nhân về liền bắt đầu gõ mõ: “Ôi con ngoan của ta, sao con lại thật sự đưa một tên cẩu nam nhân về đây thế này? Tà ma mau biến, tà ma mau biến.”
Ngay sau đó là đại trưởng lão nghe tiếng chạy ra, vừa thấy ta và Ân Hành đã mặt mũi sa sầm: “Tốt nhất là con dẫn hắn về để nuôi trùng.”
Tam trưởng lão đúng ngày không xuống núi tám chuyện, tay cầm hạt dưa đi theo sau, tò mò hỏi: “Đây là ai? Học vấn thế nào? Nhà có mấy người? Có thê thiếp con cái gì chưa? Các con quen nhau thế nào?”
Ta cười, quả nhiên ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ trùng nhà mình, mấy tháng không gặp, các trưởng lão vẫn thú vị như vậy.
Ta kéo Ân Hành ra trước mặt: “Giới thiệu với các trưởng lão, đây là cha của đứa nhỏ trong bụng con.”
13.
Ân Hành đi theo ta, sống ở Miêu Cương. Hắn nói mình là con thứ trong nhà, gia nghiệp đã có đại ca kế thừa, hắn bị tống đến Dương Châu làm công tử tiêu dao phú quý. Ở Dương Châu mãi cũng chán, không bằng theo ta về làm phu quân thánh nữ Miêu Cương.
Ta cười.
Ta hiểu phần tình cảm này của hắn.