Ta vừa chào đời đã được sắc phong Hoàng hậu.Chỉ vì người ta muốn mượn ta để xung hỷ cho lão Hoàng đế.
Nào ngờ hỷ chưa kịp xung xong, Hoàng đế đã trực tiếp quy thiên.
Vậy là chỉ sau một đêm, ta từ Hoàng hậu nghiễm nhiên bước thẳng lên ngôi Thái hậu.
Từ đó về sau, Hoàng đế cùng Hoàng hậu ngày ngày thay phiên nhau ôm ta vào lòng dỗ dành, giọng mềm đến mức không thể mềm hơn:“Thái hậu ngoan, đừng khóc.”
Thái tử thì khỏi nói. Hễ thấy hồ lô đường trong tay ta là nhất định phải giành.Chỉ cần ta sụt sịt một tiếng, hắn lập tức bị Hoàng đế xách thẳng tới trước mặt ta, quỳ xuống nhận tội không sót chữ nào.
Thân là đại lão hậu cung, ta ở trong cung gần như muốn đi ngang cũng chẳng ai dám ngăn.Có lần đang chen vào xem náo nhiệt, lại đụng phải một tú nữ mới tiến cung.
Nàng ta dựng mày, giọng lạnh như băng:“Ngươi có biết phụ thân ta là ai không?”
Ta ngẩng đầu nhìn nàng, chậm rãi đáp một câu:“Vậy ngươi có biết nhi tử ta là ai không?”
1
Ta sinh ra đã là Hoàng hậu.
Chỉ vì di chiếu của Tiên đế, hậu vị của Đại Kỳ triều chỉ có thể xuất thân từ Vĩnh An Trạch thị. Mà Trạch thị suốt mấy chục năm ròng, lại chưa từng có nữ tử ra đời.
Bởi thế, Hoàng đế tiền triều đã quá bốn mươi tuổi, vẫn chưa từng lập hậu.
Nghe nói khi mẫu thân mang thai ta, cả tộc trên dưới vừa mong ngóng vừa thấp thỏm, sợ nhất là lại sinh ra một đứa con trai.
May mắn thay, đứa trẻ được sinh ra là một bé gái. Ngay khoảnh khắc ta vừa cất tiếng khóc chào đời, vị công công đã chờ sẵn để tuyên chỉ liền mừng rỡ ra mặt, đứng ngoài rèm giường đọc vang thánh chỉ.
Ngày ấy, ta vừa mới sinh ra, đã được sắc phong làm Hoàng hậu.
Nghe nói thánh chỉ vừa tuyên xong, trong cung liền truyền tin, Hoàng đế băng hà.
Thế là ta lại thuận thế, từ Hoàng hậu trở thành Thái hậu, người tôn quý nhất Đại Kỳ triều. À không, phải nói là nữ anh nhi tôn quý nhất.
Đợi đến khi tròn trăm ngày, ta chính thức dọn vào Từ Khang cung.
Hoàng đế và Hoàng hậu mỗi ngày đều tới thỉnh an ta.
Cách họ thỉnh an rất đặc biệt. Chính là thay phiên nhau bế ta trong lòng mà dỗ. Có khi cầm một chiếc trống lắc, có khi lại đưa tới trước mặt ta một xâu linh đang bằng vàng.
Những chuyện này, ta đương nhiên không có ký ức. Đều là về sau, nghe các cung nhân hầu hạ bên cạnh lúc rảnh rỗi kể lại.
Hoàng hậu Lý Thanh Dao có một nhi tử, lớn hơn ta tròn một tuổi.
Trong cả Hoàng cung, ai ai cũng biết Thái hậu nương nương ghét nhất chính là Thái tử Tiêu Ngô.
Từ khi ta bắt đầu biết nhớ sự việc, tên tiểu quỷ ấy đã thường xuyên chạy tới tìm ta chơi đùa, chỉ thích làm mặt quỷ, dọa cho ta khóc òa không ngừng.
Về sau, Hoàng đế đưa hắn tới Hoàng tử sở, buổi sáng theo sư phụ đọc sách, buổi chiều lại luyện tập cưỡi ngựa bắn cung.
Ta ngẩng đầu hỏi cô cô:“Ta cũng phải giống như A Ngô sao?”
Cô cô lắc đầu cười:“A Anh là Thái hậu, tự nhiên không cần. Bất quá, nô tỳ sẽ ở Từ Khang cung dốc lòng dạy dỗ Thái hậu.”
Cô cô dung mạo thanh tú, là nữ tử độc nhất vô nhị mà ta từng gặp trong cung.
Nàng đến Từ Khang cung vào năm ta năm tuổi. Nghe nói là do mẫu thân ta đưa tới. Tuy chỉ là một vị giáo dẫn cô cô ít khi ra khỏi cửa cung, nhưng dường như chuyện gì trên đời nàng cũng biết.
Ta hỏi nàng điều gì, nàng cũng đáp được. Từ chuyện triều đình cho đến dân gian, rất nhiều câu chuyện đều do nàng kể cho ta nghe.
Từ ngày ấy trở đi, nàng bắt đầu dạy ta đọc sách viết chữ, nhưng tuyệt nhiên không dạy ta thêu thùa nữ công.
Ta nghe mấy tiểu cung nữ phía dưới nói rằng, những thứ ấy mới là điều nữ tử nên học. Đến khi đem chuyện này hỏi Cô cô, nàng lại mỉm cười hỏi ngược ta.
“Vậy A Anh thích đọc sách hay thêu hoa?”
Ta suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu:“Ta đều không thích. A Anh thích hồ lô đường.”
Nàng phì cười thành tiếng, ngón tay ngọc khẽ gõ một cái lên trán ta.
Ta bĩu môi. Lần trước hiếm khi Cô cô ra ngoài cung làm việc, còn đặc biệt mang về cho ta một xâu hồ lô đường.
Đó là thứ ngon lành ta chưa từng thấy bao giờ. Vừa mới cắn một viên, còn chưa kịp nuốt, đã bị Tiêu Ngô từ bên ngoài xông vào giật mất.