Nhưng cô cô không có ở đây, không ai che chở cho ta hết.
Tim ta lạnh buốt, cũng không biết lấy sức lực ở đâu ra, mạnh mẽ rút chiếc trâm vàng trên đầu đâm vào bả vai của ma ma đó, bà ta tru tréo lên rồi buông ta ra.
Ngay lập tức ta lùi vào trong góc, giấu hết sự kh/i/ế/p đảm vào sâu trong lòng, lạnh lùng nhìn vào những người xung quanh, hai tay nắm lấy trâm vàng luôn đề phòng nguy hiểm.
Trong nhất thời, mọi người đều hoảng sợ lùi lại, ma ma đó nhe răng trợn mắt bịt vết thương đang chảy m/á/u lại, nhìn ta với vẻ khó tin: “Thái Hậu, ngươi điên rồi.”
Ta không khỏi sợ hãi, vừa giơ trâm vàng vừa lùi ra phía cửa, tìm đường lui cho chính mình.
Nhưng mà cửa vừa mở ra, một bàn tay to lớn bóp lấy cổ của ta.
Những người phía sau quỳ xuống đất: “Thỉnh an Chiêu Vương điện hạ.”
Ta ngẩng đầu, đối diện với gương mặt lạnh như băng, mang theo sát khí của một người đàn ông sát phạt trên chiến trường.
Vốn dĩ biểu cảm của gã rất ghê tởm nhưng giây phút nhìn thấy ta, đột nhiên mắt gã sáng rực, xua đi bóng tối trong đôi mắt ấy đi.
“Sư phụ.”
Gã nhẹ nhàng nói, còn ta thì sững sờ ngay tại chỗ.
8
Tiêu Định Quyền quỳ trên mặt đất, cầm khăn tay lên cẩn thận lau vết m/á/u trên mặt và tay của ta.
“Sư phụ, cuối cùng người cũng về rồi.”
Ánh mắt gã dịu dàng đến lạ, khiến lòng ta hơi run rẩy, dường như người vừa lạnh lùng ra lệnh xử tử tất cả mọi người trong phòng không phải là gã vậy.
Gã nhận nhầm người.
Ta nhớ lúc trước cô cô từng kể cô có một học trò, hình như tên là Định nhi, mà gương mặt của ta rất giống cô cô.
Một suy đoán táo bạo dấy lên trong lòng ta.
Nếu như là vậy thì ngay giờ phút này cũng chỉ có Tiêu Định Quyền có thể cứu ta.
“Định nhi.” Ta thử thăm dò gọi tên gã, thân thể của gã cứng đờ, trong mắt gã hiện lên sự xúc động mừng rỡ.
“Sư phụ, con biết người sẽ về mà, người sẽ không bỏ rơi Định nhi.”
Giọng điệu của gã hân hoan như một đứa trẻ.
Đúng lúc này, đột nhiên có người bên ngoài vội vã gõ cửa: “Vương gia, Thái Tử điện hạ xông vào.”
Ta khẽ giật mình, sao Tiêu Ngô lại xuất hiện ở biên quan?
Không chờ ta phản ứng lại, Tiêu Định Quyền chợt đứng lên, dường như lấy lại vẻ lạnh lùng, gã đi thẳng ra cửa cầm dao cắt đứt cổ họng của thị vệ đó mà không đợi người đó lên tiếng tiếp.
“Ngươi đáng ch/ế/t.”
Mà lúc này Tiêu Ngô vô cùng lo lắng xông và, trên trán lấm tấm mồ hôi, nhìn thấy ta hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Đôi mắt của hắn phiếm hồng, quầng thâm trên mắt đen xì chắc chắn là đi đường cả ngày lẫn đêm.
"A Anh, ngươi không sao chứ!"
Bóng dáng thiếu niên quen thuộc khiến mũi ta chua xót.
Sau đó ta mới biết được Tiêu Ngô cầm dao kề vào cổ mình mới ép được tướng lĩnh bảo vệ thành mở cửa, xông ra biên quan.
Tiêu Định Quyền lạnh lùng ngồi từ trên cao nhìn xuống, ngạo nghễ nhìn Tiêu Ngô, chẳng xem Thái Tử là cái đinh gì.
Ta biết mấy năm qua Tiêu Định Quyền trên triều đình nói một là một, ngay cả bệ hạ gã còn chẳng thèm để ý huống chi là một Thái Tử vừa mới mười lăm tuổi.
"Thái Tử đây là muốn làm cái gì?"
Tiêu Ngô kéo ta ra sau lưng, ngẩng đầu kiên định đối mặt với ánh mắt lạnh như băng của Tiêu Định Quyền.
“Thái Hậu cao quý ngàn vàng, nếu chỉ để nghị hòa mà đưa Thái Hậu đi hòa thân chỉ sợ thiên hạ sẽ cười nhạo.”
Tiêu Định Quyền thản nhiên vuốt ve chén trà trong tay nói: “Chỉ cần hai nước hòa bình, bổn vương không quan tâm đến thanh danh gì đó.”
Tiêu Ngô cười khẽ: “Chiêu vương thúc thúc, nếu vì hòa bình thì còn nhiều biện pháp, không cần Thái Hậu hạ mình.”
“Bổn cung tự nguyện đến Vĩnh Quốc để thúc đẩy hòa bình cho cả hai nước.”
Ta kinh hãi, vội vàng giật giật tay áo của Tiêu Ngô: “Chuyện nay sao có thể?”
Tiêu Ngô quay đầu, nháy mắt ra hiệu để trấn an ta.
Tiêu Định Quyền nhướng mắt nhìn thoáng qua Tiêu Ngô, ánh mắt hơi u ám khó hiểu, thật lâu sau mới thốt ra vai chữ: “Đương nhiên là được.”
“Ta không đồng ý!” Ta bước ra từ phía sau lưng Tiêu Ngô, nhìn thẳng vào Tiêu Định Quyền, nhấn mạnh thêm lần nữa: “Ai gia không đồng ý, ai gia muốn đi Vĩnh Quốc cùng Thái Tử để đàm phán hòa giải giữa hai nước.”