Tôi gửi địa chỉ cho Triệu Tranh, ngồi ở nhà chờ.
Tối đến, Triệu Tranh nhắn WeChat báo đã hoàn thành nhiệm vụ, bảo tôi chuyển nốt tiền cho hắn.
“Đợi chồng em về, em kiểm tra xong sẽ trả nốt.” – Tôi trả trước một nửa, chờ Tân Chí Viễn về nhà.
Hai tiếng sau, Tân Chí Viễn về thật. Mặt mũi bầm tím, kính gãy một nửa, đi tập tễnh, suýt ngã ngay cửa.
“Chí Viễn! Anh sao thế này?” – Tôi tỏ vẻ quan tâm, đỡ anh ta ngồi xuống sofa, tất bật lấy túi chườm đá cho anh ta.
“Hôm nay xui thật.” – Tân Chí Viễn thở hồng hộc – “Đang đi đường thì gặp phải thằng thần kinh! Mẹ nó y như chó dại!”
“Mấy vết này đều là nó đánh à?” – Tôi vừa tỏ ra xót xa vừa đánh giá “thành quả”. Cổ sau cũng trầy xước, thật là “xui xẻo”.
“Ừ, mẹ nó thần kinh thật.”
“Không báo công an à? Loại thần kinh này phải nhốt vào đồn mấy ngày mới chừa!” – Tôi giận dữ hộ anh ta.
Hừ, anh ta mà dám báo công an sao? Gã chồng phản bội và tiểu tam mà bị lôi ra ánh sáng thì còn gì để “vớt vát”.
“Không. Thôi, chấp gì thằng thần kinh.” – Tân Chí Viễn cụp như cà tím dập – “Anh đi tắm đây, người toàn dấu giày nó đá.”
“Ừ, đi đi.” – Tôi suýt bật cười.
Chắc giờ này Sở Phán Phán cũng đã về đến nhà. Tôi tính toán thời gian, nhấc điện thoại nhắn WeChat cho cô ta:
“Hôm nay xem một bộ phim hay lắm, giới thiệu cho em nè.” – Tôi giả vờ chia sẻ phim.
Quả nhiên, Sở Phán Phán lập tức trả lời, gửi một loạt icon khóc lóc đáng thương, như thể bị oan ức khủng khiếp.
“Có chuyện gì vậy?” – Tôi cười mỉm gửi tin.
“Hôm nay điên thật. Em đang hẹn với bạn trai thì bạn trai cũ đột nhiên xuất hiện gây chuyện, còn đánh bạn trai em một trận.”
Tôi vội hỏi vì sao.
Sở Phán Phán nói:
“Không biết nữa! Tự nhiên vậy! Em rõ ràng đã chia tay, hắn còn tự nhận là bạn trai, nói em bắt cá hai tay, bảo bạn trai em nhìn rõ bộ mặt em, đừng dính dáng đến loại con gái rác rưởi như em.”
Triệu Tranh diễn “trận” này xuất sắc ghê. Nghe câu đó mà tôi muốn vỗ tay.
“Bạn trai em tức chết, đánh nhau lại không thắng, người xem thì bu đông như hội, xấu hổ chết.” – Sở Phán Phán nức nở – “Chị nói xem bạn trai cũ em có bệnh không? Em có trêu chọc gì hắn đâu, tự nhiên làm thế!”
Tại sao à? Bởi vì hắn cầm tiền của tôi chứ sao.
Tôi tiếp tục gõ:
“Vậy bạn trai em không hiểu lầm em chứ?”
“Có chứ! Anh ấy cũng nghĩ em bắt cá hai tay. Hai đứa vừa mới cãi nhau to.”
“Sao lại cãi nhau?” – Tôi lắc đầu. Đáng lẽ phải đánh nhau mới đúng.
Tân Chí Viễn tắm xong đi ra, mặt còn sưng hơn. Nhìn cảnh đó tôi suýt muốn chuyển thêm cho Triệu Tranh vài trăm.
Tân Chí Viễn tâm trạng sa sút, đến cả miễn cưỡng ứng phó tôi cũng không, cụp mắt chui vào giường ngủ sớm.
Chắc anh ta đau lòng lắm nhỉ. “Chân ái” anh ta bỏ bao nhiêu tiền bao nhiêu công chăm chút, lại hóa ra “bắt cá hai tay”, còn hại anh ta bị “bạn trai chính thức” đánh cho tơi tả. Biết đâu “cậu nhỏ” vừa hồi phục lại bị tổn thương nặng thêm.
Đúng là “nam khóc nữ thương”.
Sở Phán Phán buổi tối vẫn liên tục nhắn WeChat cho tôi, hỏi phải làm sao, bảo cô ta lo lắng sẽ mất Tân Chí Viễn, sợ anh ta vì chuyện này mà chia tay cô ta.
Tôi chẳng buồn trả lời, thoát khỏi tài khoản phụ, nằm ung dung xem phim. Cặp đôi si mê lẫn oán trách muốn làm gì thì làm, tôi giờ thấy dễ chịu, chẳng còn đau khổ, chẳng còn mông lung.
Nhưng, chuyện Triệu Tranh quả thật gợi cho tôi thêm ý tưởng. Tôi chuẩn bị nghĩ cách thổi bùng ngọn lửa này lên thêm.
Tôi gọi cho Tân Chí Minh, hẹn gặp gần công ty tôi.
Đối phó với Tân Chí Minh càng dễ, có tiền là xong. Tân Chí Minh biết chuyện anh mình ngoại tình, tôi thẳng thắn nói: Tân Chí Viễn vẫn đang qua lại với người đàn bà đó, tôi muốn giữ gia đình mình, muốn Tân Chí Viễn chán ghét cô ta, chủ động chia tay.
“Thế… em đi khuyên anh em nhé?” – Tân Chí Minh lại trở về giọng “người một nhà”, miệng một tiếng “chị dâu” nghe ngọt như chưa từng có những lời khó nghe trước đó.
“Khuyên không ăn thua đâu. Anh ấy như trúng bùa rồi, ai nói cũng không lọt tai.” – Tôi u sầu thở dài, nhíu chặt mày.
“Thế… em về nói với bố mẹ đi, để bố mẹ dạy cho anh ấy!” – Tân Chí Minh đơn giản lôi phụ huynh ra.
“Đừng làm người già buồn phiền.” – Tôi từ chối, dùng giọng như đã cân nhắc kỹ – “Chị nghĩ lâu rồi, chỉ còn một cách mới khiến anh ấy hết hy vọng.”
“Cách gì?”
“Con nhỏ đó làm lễ tân phòng gym. Em lấy thẻ hội viên của anh trai em đi tập vài hôm, sau đó khoe với anh ấy là cô lễ tân xinh đẹp đó đang theo đuổi em.”
Tân Chí Minh đẹp trai, nhiều cô gái trẻ mê. Sở Phán Phán theo đuổi hắn cũng không phải không thể.
Tân Chí Minh cười hiểu ý:
“Chị dâu đang chơi ly gián đúng không? Để anh trai em nghi ngờ cô ta?”
“Đúng vậy.” – Tôi đội vương miện cho hắn – “Chỉ em làm mới thành công. Người khác không được, chỉ có em anh ấy mới tin.”
“Được thôi! Chị dâu đã nói, em có chết cũng phải làm cho ra chuyện.” – Tân Chí Minh nháy mắt – “Xong việc thì vốn khởi nghiệp quay clip du lịch của em chắc chắn có rồi, chị dâu thấy đúng không?”