3.
Hôn sự giữa ta và Lư Yến Đoan, cứ thế định đoạt một cách chóng vánh.
Lúc ấy ta quên mất, cũng chẳng dám hỏi hắn.
Chuộc tội, lẽ ra là làm trâu làm ngựa, sao lại trở thành làm vợ?
Tới ngày thành thân thứ hai, Lư Yến Đoan bảo ta đẩy hắn đến bên cửa hông hậu viện để gặp một người.
Là một nữ tử — ta nhận ra nàng.
Tuy gương mặt tiều tụy hơn dạo trước, nhưng khí chất thanh nhã vẫn không hề suy giảm.
Chính là cháu gái Chu Thái phó, người từng đính ước với Lư Yến Đoan, nổi danh là tài nữ đất Kinh — Chu Doanh.
Thuở còn học tại phủ Chu, Lư Yến Đoan luôn giữ khoảng cách với nữ tử, chỉ trừ nàng là ngoại lệ.
Vậy mà giờ đây, hắn cũng đẩy nàng ra xa.
“Ta nay đã thành thân, hôn ước giữa ta và nàng coi như đoạn tuyệt. Mong nàng đừng dại dột nữa.”
Lư Yến Đoan không nhìn nàng, lời nói thốt ra cũng vô cùng nhạt nhẽo.
“Nếu chỉ sớm hơn một chút, ta đã có thể thuyết phục được gia gia…”
Ngoài cửa, lông mi Chu Doanh run nhẹ, cố gắng kìm nén dòng lệ nơi khóe mắt.
“Tử Chính, vì sao chàng không chịu tin ta?”
Sau này ta mới hay, khi Lư Yến Đoan xảy ra chuyện, nhà họ Lư đã chủ động cầu xin từ hôn.
Thế nhưng Chu Doanh không đồng ý.
Nàng kiên quyết muốn gả cho hắn, vì vậy bị Chu Thái phó giam lỏng, mấy ngày liền không hạt cơm vào miệng, lại sinh bệnh nặng, suýt nữa mất mạng.
Dẫu vậy, Chu Thái phó vẫn không lay chuyển, vì tính đường dài cho cháu gái.
Phải đến khi hỷ yến phủ Lư kết thúc đêm qua, ông mới thả nàng ra.
Nghĩ đến đây, ta rũ vai đứng phía sau ghế, ánh mắt dao động giữa hai người, cuối cùng chỉ có thể cúi thấp đầu.
Ngay khoảnh khắc đó, Lư Yến Đoan bỗng kéo lấy tay ta.
Hắn nói với Chu Doanh:
“Hà tất phải mãi bám vào chuyện cũ?”
“Nay nàng ấy đã là thê tử của ta, về sau sẽ chăm sóc ta, người khác không cần bận lòng nữa.”
Ngón tay hắn mềm yếu vô lực, nhưng giọng nói lại kiên định không thể kháng cự.
“Chu tiểu thư, xin hãy dừng lại tại đây.”
Một câu thản nhiên như mặt hồ không gợn sóng, lại như cơn gió dữ cuốn qua, cuốn sạch tia hy vọng cuối cùng trên gương mặt Chu Doanh.
Nàng không nói thêm lời nào, quay người rời đi.
Đến khi bóng dáng cô tịch ấy khuất sau góc tường, nét mặt Lư Yến Đoan mới thay đổi.
Hắn nghiến răng, dường như muốn nắm chặt tay lại.
Nhưng các ngón tay chỉ run rẩy co quắp, chẳng thể nắm lại được, vừa vô lực vừa méo mó, toát lên một vẻ thê lương đáng xót.
Mắt ta đỏ hoe, không nỡ nhìn nữa, vội vàng quay mặt đi.
Chỉ là, động tác nhỏ nhoi ấy vẫn bị người trên xe lăn nhận ra.
“Ngươi cũng thấy… ta bây giờ thật buồn cười, đúng không?”
Lư Yến Đoan quay lưng về phía ta, giọng nói nhỏ như thì thầm:
“Cho nên ta mới không muốn để nàng thấy…”
4
Khi đó ta rất muốn nói với Lư Yến Đoan…
Dù hắn thành ra thế nào, ta cũng chưa từng cảm thấy hắn đáng cười.
Thế nhưng lời đến bên môi, lại nuốt trở vào.
Ta hiểu, với tâm trạng của hắn bây giờ, sẽ chẳng thể tin vào những câu nói đó.
Vì hắn tổn thương quá nặng rồi.
Không chỉ là thân thể, mà còn là tâm trí.
Thái y nói, vết thương nơi lưng hắn đúng chỗ yếu huyệt, động một chỗ là ảnh hưởng toàn thân.
Tay tuy không nặng bằng chân, nhưng cũng cần nhiều thời gian điều dưỡng.
Còn có thể hồi phục như trước hay không, vẫn chưa ai dám chắc.
Khi nghe tin ấy, Lư Yến Đoan chỉ lặng lẽ gật đầu, cảm ơn Thái y.
Sau đó, như thường lệ, cho lui hết người trong phòng.
Từ khi ta gả vào phủ Lư, hắn vẫn luôn như vậy.
Phần lớn thời gian đều ở một mình trong phòng, không muốn gặp ai, cũng không cho ai đến gần.
Có lần, hắn cả một ngày không ăn uống gì.
Ta lo quá, thừa lúc đêm khuya trốn sau tường, ghé mắt qua khe cửa sổ nhìn vào.
Chỉ thấy hắn đang viết chữ.
Bàn tay cầm bút run rẩy không ngừng, từng nét viết cẩn trọng đến nghẹt thở.
Nhưng chữ viết ra vẫn xiêu vẹo lộn xộn, tựa như nét bút ngây ngô của hài đồng mới tập viết.
Ta nhìn mảnh giấy vụn vương vãi quanh chân hắn, bất chợt nhớ lại một câu tiên sinh từng nói ở học đường phủ Chu:
“Tử Chính viết chữ, nhẹ tựa mây bay, mạnh như rồng lượn, có phong thái bậc danh gia, ngay cả lão phu cũng thấy hổ thẹn không bằng.”
Nghĩ kỹ, cũng chỉ mới cách đây hai tháng.
Cổ họng ta nghẹn lại, lại nhìn vào trong phòng.
Lư Yến Đoan vẫn đang viết.
Mỗi một nét bút rơi xuống, là một nhát đau cứa vào tim ta.
Tựa như hắn đang cầm một con da/o sắc, chầm chậm cứ/a qua lòng ngực ta, từng chút một, đau đến nghẹt thở.
Nhưng người đau nhất, vẫn là hắn.
Những ngày sau đó, ta không còn quấy rầy hắn nữa.
Mãi đến khi gia nhân thân cận tới báo: “Đại công tử đã không thể cầm nổi đũa.”
Ta vội vã chạy đến, thấy hắn đang giận dữ hất bát đũa xuống đất, nổi giận quát người trong phòng:
“Cút hết cho ta!”
“Đại công tử đã mấy ngày chưa ăn nổi một bữa cơm, để nô tỳ đút cho người một chút thôi mà…”
Tiểu đồng hai chân run rẩy quỳ rạp dưới đất, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Ta ra hiệu cho họ thu dọn mớ hỗn độn rồi lui xuống, lại sai mang đến mâm cơm mới.
“Đại công tử, dùng chút cơm rồi mới uống thuốc được.”
Ta bước lại gần, múc một bát cháo nóng, đưa muỗng tới bên môi hắn.
Lư Yến Đoan quay đầu đi, không muốn nhìn ta.
Ta thấy tay hắn run nhiều hơn thường ngày, liền cắn răng cố gắng kiên trì, đưa muỗng tiến sát thêm chút nữa.
Chỉ là ngay khoảnh khắc muỗng chạm đến khóe môi, Lư Yến Đoan bất ngờ giơ tay lên, như dã thú bị dồn vào đường cùng, ánh mắt tràn đầy cảnh giác:
“Đừng chạm vào ta!”
Chiếc bát sứ trong tay ta bị hất văng, cháo nóng hổi đổ lên mu bàn tay và cánh tay, lập tức phồng đỏ một mảng.
Ta theo phản xạ hít sâu một hơi, ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt sững sờ của hắn.
Lư Yến Đoan ngây người giây lát, rồi vội dời ánh nhìn khỏi tay ta, yết hầu khẽ chuyển động.
“Ta đã nói với ngươi rồi. Cưới ngươi vào phủ, là để ngươi quán xuyến việc nhà, san sẻ với mẫu thân.
Chuyện của ta, không cần ngươi xen vào. Đi đi.”
Hắn thực sự đã nói rõ ràng như thế từ đầu.
Lư Yến Đoan là trưởng tử họ Lư, từ nhỏ đã gánh vác trách nhiệm làm huynh trưởng.
Dù thân thể tàn tạ, vẫn một lòng chăm lo đệ muội, hiếu kính song thân.
“Nhưng ta cũng đang làm đúng lời dặn của Đại công tử đấy thôi.”
Ta vừa nói vừa múc lại bát cháo khác.
“Đại công tử không ăn không uống, phu nhân cũng sẽ lo lắng.
Ta không đi đâu cả, hôm nay công tử có mắng, có đánh, thì cũng phải ăn xong bữa này trước đã.”
Lư Yến Đoan nhìn ta.