Ta thở dài đầy tiếc nuối.
“Vậy thì bản lĩnh hành nghề của ngài xem ra cũng không được lắm.”
Sắc mặt Thái hậu lập tức xanh mét.
“Càn rỡ! Người đâu—”
“Thái hậu nương nương xin hãy khoan.”
Ta đột nhiên quỳ xuống, giọng nói bình tĩnh.
“Thần thiếp có cách tự chứng minh trong sạch.”
Ta tháo túi hương bên hông, giơ lên trước mặt mọi người.
“Đây là bùa hộ thân đã được khai quang tại Đại Tướng Quốc Tự, yêu tà nếu chạm vào tất sẽ bị tổn thương.”
Lão đạo miễn cưỡng nhận lấy, vừa chạm tay vào đã đột ngột kêu thảm.
“Nóng! Nóng quá!”
Trong lòng ta trợn trắng mắt, màn diễn này quả thật quá lố bịch.
“Thiên sư đừng vội.”
Ta cười tủm tỉm, lại rút thêm một túi hương khác.
“Cái này mới là bùa hộ thân, còn cái vừa rồi bên trong chỉ là bột ớt thôi.”
Cả điện lập tức bật cười ầm lên, sắc mặt lão đạo lúc đỏ lúc trắng, trông vô cùng khó coi.
Liễu Như Yên sốt ruột quỳ gối lên tiếng.
“Thái hậu nương nương! Nàng ta đang ngụy biện!”
“Câm miệng.”
Ta lạnh lùng liếc nhìn nàng ta một cái.
“Giờ đến lượt ngươi.”
Ta quay sang Thúy Liễu, từng bước tiến lại gần.
“Ngươi nói ta vẽ bùa chú, vậy vẽ ở đâu?”
“…Ở… ở trong vườn hoa, trên phiến đá.”
Giọng nàng ta run rẩy.
“Dùng thứ gì để vẽ?”
“M/á/u… là m/á/u…”
Ta đột ngột túm lấy cổ tay nàng ta, nâng lên trước mặt mọi người.
“Vậy thì giải thích xem, chu sa trong kẽ móng tay ngươi là từ đâu ra?”
Sắc mặt Thúy Liễu lập tức tái nhợt như tro tàn.
Liễu Như Yên nóng nảy lao tới định động thủ, lại bị ta một tay chặn lại.
“Muội muội gấp cái gì?”
Ta cười lạnh.
“Chẳng lẽ chu sa này là do ngươi đưa cho nàng ta?”
Ta đột nhiên nâng cao giọng, ánh mắt sắc bén.
“Thúy Liễu, mẹ và em trai ngươi đã được đưa ra khỏi Liễu phủ rồi.”
Sắc mặt Liễu Như Yên lập tức biến đổi.
“Ngươi nói nhảm cái gì vậy!”
“Không tin à?”
Ta vỗ tay một cái.
Ngoài điện lập tức vang lên tiếng trẻ con trong veo.
“Tỷ tỷ!”
Thúy Liễu trong khoảnh khắc òa khóc nức nở, cả người run rẩy không đứng vững.
“Liễu Như Yên dùng người nhà ngươi để uy hiếp, đúng không?”
Ta đỡ nàng ta đứng dậy, giọng nói chậm rãi nhưng đầy áp lực.
“Giờ thì có thể nói thật rồi.”
Thúy Liễu run rẩy đưa tay chỉ thẳng về phía Liễu Như Yên.
“Là nàng ta… ép nô tỳ hãm hại Vương phi… còn bảo nô tỳ bỏ th/u/ố/c vào trà của Vương gia…”
Cả điện lập tức rúng động, tiếng xôn xao nổi lên như sóng.
Thái hậu đột ngột đứng bật dậy.
“Th/u/ố/c gì?!”
“Mi… m/i/ê/n/t/ì/n/h t/á/n…”
Thúy Liễu khóc nấc lên, giọng run rẩy đến vỡ vụn.
“Nàng ta nói… muốn để Vương gia m/ấ/t m/ặ/t trước mặt mọi người…”
Ta lập tức thừa thắng xông lên, ánh mắt sắc lạnh không rời Liễu Như Yên.
“Vậy vụ á/m s/á/t lần trước cũng là do nàng ta bày mưu?”
“Là… là nàng ta!”
Thúy Liễu gật đầu liên tục, nước mắt rơi như mưa.
“Nàng ta mua chuộc sơn phỉ… còn sai Lý quản gia ra tay b/ồ/i đ/a/o…”
Liễu Như Yên đột nhiên gào lên, điên cuồng lao về phía ta.
“Tiện nhân! Ta g/i/ế/t ngươi!”
“Cản nàng ta lại!”
Thái hậu nghiêm giọng quát lớn.
Thị vệ lập tức ùa lên, khống chế Liễu Như Yên.
Trâm vòng rơi tán loạn, tóc tai rũ rượi, nàng ta lúc này chẳng khác nào một kẻ điên loạn.
“Thẩm Tri Ý!”
Nàng ta gào lên thê lương.
“Ngươi dựa vào cái gì mà cướp đi thứ vốn thuộc về ta?!”
Ta lạnh lùng nhìn thẳng vào nàng ta, từng chữ rõ ràng, không chút dao động.