1
“Vương gia, thuộc hạ bất tài, không tìm thấy tờ hòa ly thư.”
“Quả thật là bất tài. Một nơi bé bằng bàn tay, tìm một tờ giấy cũng không ra.”
Thanh âm kia lạnh lẽo vô cùng, chính là phu quân ta – Khang vương Tiêu Hoài Chương.
Vị phó tướng cúi đầu run rẩy.
Ta thì âm thầm bật cười.
Tờ hòa ly thư ấy, chẳng phải đang giấu trong ngực ta đây sao.
Tiêu Hoài Chương ôm chặt lấy ta, che chắn kín mít.
Lính tráng bên ngoài thì có thể tìm được gì?
Hắn bế ta rời khỏi sơn trại, lưu lại một đạo mệnh lệnh cuối cùng:
“Đốt sạch trại này! Nhất định không để Vương phi lấy được tờ hòa ly thư!”
Ta nín cười đến mức mặt tím cả lại mà vẫn không dám phát ra tiếng.
2
Sáng hôm sau, Tiêu Hoài Chương ngồi trước mặt ta, cười mỉm chi như hồ ly.
Nụ cười đó, chỉ nhìn thôi cũng biết là giả tạo, đầy rắp tâm.
“A Phù, nàng sao lại uống rượu với đám cướp thế?”
“Thấy Vương gia không cứu thiếp, thiếp liền thương lượng với đại ca cướp, dùng ngàn vàng tự chuộc mình.
Hắn vui quá nên mời thiếp uống vài chén.”
“Bản vương sao có thể không cứu nàng?
Tên đầu lĩnh kia là đối thủ cũ của bản vương.
Đòi tiền chuộc chỉ là bề ngoài, mục đích thật còn ở phía sau.
Nàng nghĩ xem, nàng là vương phi, ai dám tùy tiện ra tay?
Bản vương càng làm ngơ, nàng mới càng an toàn.”
Hắn nói đâu ra đấy.
Ta nhịn không được hỏi: “Vạn nhất hắn nổi điên giế/t người thì sao?”
“Hắn chỉ cần bản vương chưa gật đầu, thì sẽ không dám giế/t người.”
“Ừm, cũng có lý.
Vẫn là Vương gia… thâm sâu khó lường.”
Ta thầm cười trong lòng.
Nếu không nhờ từ nhỏ ta đã theo phụ thân – một thương nhân giàu có – bôn ba khắp nơi, quen đối phó với muôn hạng người, thì chưa chắc hôm nay còn nguyên vẹn.
Ta đang nghĩ ngợi, hắn bỗng hỏi:
“Thế… tờ hòa ly thư nàng để đâu rồi?”
“Ở… ở sơn trại chăng? Vương gia chẳng phải đã đốt rồi sao?”
Lưỡi ta líu cả lại, suýt bị hắn moi được sự thật.
Xem ra ngủ một đêm rồi, hắn vẫn còn nghi ngờ.
Ta liền che mặt khóc rưng rức.
“Nô gia bị bắt vào trại cướp, danh tiết đã chẳng còn.
Không thể bôi nhọ thanh danh Vương gia.
Chi bằng chúng ta hòa ly đi.”
Đây chẳng phải lần đầu ta đề nghị hòa ly.
Tiêu Hoài Chương nhìn ta từ đầu đến chân:
“Hửm? Nàng tưởng bản vương không biết vì sao nàng cứ nằng nặc đòi hòa ly sao?
Bản vương không đồng ý!
Nếu lúc này hòa ly, người đời át sẽ cho rằng Vương phi thật sự không còn trong sạch.”
“Vương gia chớ cố chấp như vậy.
Không hòa ly, họ cũng sẽ nghĩ như thế.
Chi bằng một mình thiếp gánh lấy tiếng xấu.
Nếu Vương gia áy náy, bồi thường thêm ít bạc là được rồi.” – ta dụ dỗ.
“Hừ!” – Tiêu Hoài Chương hất tay áo, bỏ đi.
3
Ta thực chẳng hiểu nổi, rõ ràng Tiêu Hoài Chương không ưa ta, sao lại sống chế/t không chịu hòa ly?
Thành thân đã hơn một năm, hắn chưa từng nhìn ta lấy một cái.
Tân hôn đêm ấy, hắn nói đúng một câu:
“Bản vương say rồi, không làm phiền nàng.” – rồi rời sang thư phòng.
Người khác khen ta dung nhan mỹ lệ, hắn hờ hững:
“Không thấy đẹp ở đâu.”
Người ngoài tưởng hắn lãnh đạm cấm dục, thật ra là do trong lòng có một bóng hồng –
Con gái thứ của Triệu tướng quân, tên là Triệu Uyển Nhi.
Ta gọi nàng ta là Triệu Thiết Chùy.
Ta từng hỏi phụ thân: nếu Tiêu Hoài Chương yêu Triệu Thiết Chùy, sao còn cưới ta?
Phụ thân đáp: