13.
Phụ thân lén đến thăm ta.
Vì sợ bị Tiêu Hoài Chương phát hiện, đây là lần đầu tiên ông đến gặp ta sau khi ta sinh.Cũng cải trang, không dám đưa theo bất kỳ ai.
Lần đầu được làm ngoại tổ phụ, ông xem hai đứa bé như ngọc như châu, không rời mắt lấy một khắc.
Bé trai gọi là Bảo Ca, đại danh Triệu Lễ.Bé gái gọi là Bảo Muội, tiểu danh Triệu Lạc Nhi.
Ý của phụ thân rất rõ ràng:“Nó muốn làm gì cũng được, chỉ cần sống vui vẻ là được rồi.”
Sau khi ta hết cữ, phụ thân mới lưu luyến từng bước rời Hồ Châu, quay về Kinh thành.Mỗi bước đều quay đầu nhìn lại.
Hơn một tháng qua, hai đứa nhỏ lớn lên thấy rõ, thịt da hồng hào, phúng phính đáng yêu.
Hơn nữa, chúng rất biết tự chơi với nhau, trừ lúc bú sữa thì hầu như… không cần quan tâm đến mẫu thân là ta.
Ta lại trở về với những ngày thần tiên tự tại.
Chỉ có một điều khiến ta hơi lo,đó là Bảo Ca trông giống cha nó đến mức đáng sợ.
Đôi tai to ấy, thực sự là như một khuôn đúc ra từ Tiêu Hoài Chương.
May mà hôm đó hắn đã rời khỏi Hồ Châu.Người ở Hồ Châu cũng chẳng mấy ai quen biết hắn.Cho nên tạm thời vẫn an toàn.
Thỉnh thoảng, ta sẽ đưa hai đứa nhỏ ra ngoài tắm nắng, dạo chơi, thay đổi không khí.Đi đến đâu, hai đứa cũng được người ta ngợi khen không dứt.
Ta trước giờ chưa từng biết mình lại… hư vinh đến thế.
Có lúc thậm chí còn cố tình đi chậm lại, để nghe người ta khen con mình như thế nào.
Ta đã quên mất một câu nói xưa:“Đắc ý quá mức, ắt sẽ rước họa.”
14.
Theo phong tục Hồ Châu, trẻ nhỏ khi tròn một trăm ngày tuổi tất sẽ được tổ chức tiệc mừng, gọi là bách nhật yến, mang ý cầu chúc trường thọ trăm năm.
Trừ phi… đứa bé ấy là con không thể công khai.
Còn ta, ta nghĩ mình đã quyết tâm ở lại Hồ Châu lâu dài.
Bởi lẽ, vốn đã có người bắt đầu hoài nghi về thân phận của ta.
Và nếu ta bị nghi, thì hai đứa trẻ cũng không tránh khỏi bị nghi.
Ta tuyệt đối không muốn một ngày nào đó, Bảo Ca Bảo Muội của ta bị đám trẻ trong thư viện trêu chọc, chê cười.
Vì thế, ta quyết định tổ chức một bách nhật yến thật long trọng cho hai con.
Không ngờ… thật không ngờ… lại đón về một vị khách không mời.
Yến tiệc được tổ chức tại Hồ Đồ Lâu – tửu lâu lớn nhất Hồ Châu.
Xe ngựa nối đuôi không dứt, tân khách tấp nập ra vào.
Dù sao ta cũng là phú hộ mới nổi của Hồ Châu.
Mà ta xưa nay làm ăn chưa từng ỷ giàu ức hiếp, luôn giữ nguyên tắc:có tiền cùng kiếm, có lợi cùng hưởng.Ai hợp tác với ta cũng đều hài lòng, chẳng có mối nào mâu thuẫn.
Khi khách khứa tới đông đủ, vừa bước vào sảnh, liền thấy hai chiếc nôi được phủ lụa mỏng, hai đứa trẻ đang nằm trong đó.
Đôi mắt to tròn lấp lánh ngó quanh, líu lo như biết chào khách.
Lập tức khiến mọi người xôn xao khen ngợi.
“Chưởng quầy, nếu con tôi có được đôi mắt này, tôi sẵn sàng lên chùa đốt hương ba ngày ba đêm!”
“Nhìn cái tay nhỏ kìa, trắng hồng mềm mịn như củ sen non ấy, khiến người ta muốn cắn cho hai miếng!”
“Má lúm đồng tiền của Bảo Muội thật là đẹp quá.”
...
Ta nghe mà trong lòng mát rượi như gió xuân.
“Đâu có đâu có, lệnh lang mới là văn nhã phi phàm, ngọc thụ lâm phong.”
“Ngài quá khen rồi, lệnh ái mới thật sự có tướng phúc hậu.”
“Khách sáo khách sáo…”
Mỗi câu tâng bốc là một nhúm đường đổ vào lòng ta, khiến người ta muốn bay lên trời mà ngồi.
Bỗng có một người cất giọng:
“Xem tai lệnh lang kìa… tướng mạo này, sau này ắt là phong hầu bái tướng.”
Giọng nói ấy… quen thuộc đến rợn người.
Tim ta lập tức đập thình thịch như trống trận.
15.
Mọi người đều quay sang nhìn hắn.
Hắn cầm ly rượu, mỉm cười nhàn nhạt, giọng hờ hững:
“Tiện thể đến xin một chén rượu mừng.Xét ra đứa trẻ này… cũng có duyên với ta.”
Tiêu Hoài Chương chết tiệt!
Sao ở đâu cũng có mặt ngươi thế hả?
Ngươi là một vương gia, chẳng có chính sự nào để lo sao?Trước kia mấy năm không thấy ngươi xuống Giang Nam, thế mà năm nay đi tới đi lui như đi chợ?
Ngươi rõ ràng có ý đồ!
Khách khứa xung quanh bắt đầu thì thầm to nhỏ, cảm thấy câu nói vừa rồi của hắn ẩn ý rất sâu.
Ta giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể lộ ra nửa điểm sơ hở.
Dù sao, người trong tiệc đa phần đều là thương nhân, không ai là kẻ ngốc.
Ta đành làm bộ tươi cười mời hắn nhập tiệc, hắn cũng chẳng khách sáo chút nào.
Vừa ngồi xuống, liền đưa lên một phần đại lễ.Tính ra, đến thân phụ ruột cũng khó tặng nhiều đến vậy.
Bề ngoài ta vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng thì lo như lửa đốt.
Tuy hai đứa nhỏ đã được phủ màn lụa mỏng, nhưng ta vẫn sợ hắn nhìn ra Bảo Ca.
Mà tên tiểu tử Bảo Ca này đúng là nghịch tử, chẳng hiểu lòng mẹ chút nào.
Nó cứ nhìn Tiêu Hoài Chương chằm chằm, rồi bỗng nhe răng cười toe toét.Miệng phát ra tiếng “a a” vui vẻ, giơ cánh tay mũm mĩm ra đòi bế.
Đúng là… càng sợ cái gì thì nó càng đến!
Ta cắn răng, lén véo Bảo Ca một cái, định cho nó khóc để ta có cớ bế đi.
Kết quả, nó chỉ mếu một chút, rồi… không khóc.
Đồ nghịch tử đáng giận!
Không còn cách nào khác, ta đành… chuyển mục tiêu, nhắm đến Bảo Muội.
Tội nghiệp Bảo Muội, thế mà lại phối hợp rất ăn ý, khóc òa lên một trận.
Ta lập tức thuận thế, bảo Tiểu Hồng bế cả hai đứa về hậu đường để dỗ dành.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không yên tâm.
Vì vậy ta lại tìm đại một cái cớ, đứng dậy vào hậu đường.Sau đó, lấy chút chu sa, bôi loạn lên mặt Bảo Ca.
Nếu không phải sợ da trẻ con còn non nớt, ta đã định hóa trang toàn tập cho nó rồi.
Cũng may, với đống chấm đỏ loang lổ đầy mặt thế này…cho dù là cha ruột của nó, e rằng cũng chẳng nhận ra.
Ta khẽ cười hả hê trong bụng.
16.
Ta yên tâm quay trở lại bàn tiệc.
Không biết Tiêu Hoài Chương làm thế nào mà đổi được chỗ với người bên cạnh,bây giờ hắn ngồi sát ngay bên ta.
Hắn thảnh thơi nhìn ta, hạ giọng nói nhỏ: