1.
“Không xong rồi, phu nhân! Lão gia sau khi hạ triều liền bị giữ lại trong cung, đến giờ vẫn chưa về!”
Nha hoàn hồi môn của ta – Tiểu Nhi – cuống quýt chạy vào từ bên ngoài.
Ta bừng tỉnh khỏi cơn mộng nặng nề, nơi ngực vẫn còn nghẹn lại cảm giác bị lửa thiêu đốt, phải gắng sức hít lấy từng ngụm khí lớn.
Lão gia bị giữ lại trong cung?
Đây chẳng phải đúng là đêm trước ngày nhà họ Thẩm bị tra xét ba năm trước đó sao? Chẳng lẽ… ta đã trọng sinh trở về ba năm trước?
“Phu nhân, có cần sai người đến phủ Quốc công thăm dò một chuyến không?”
Phủ Quốc công là nhà mẹ đẻ của ta, mẫu thân ta chính là đường tỷ của Hoàng đế đương triều, nếu muốn vào cung dò tin thì đương nhiên sẽ nhanh hơn ta nhiều.
Ta lắc đầu, đáp: “Không kịp đâu.”
Bởi vì chiếu chỉ lục soát nhà, giáng tội lưu đày nhà họ Thẩm đã sớm lên đường. Kiếp trước, người ta phái đi phủ Quốc công còn chưa kịp quay về, thì cả nhà đã bị bắt giam, gia sản bị niêm phong.
Ta nhớ tới kiếp trước, trước khi xuất giá, mẫu thân từng trao cho ta một miếng ngọc bội, bảo rằng đó là vật gia truyền, đến thời khắc sinh tử có thể cứu mạng.
Cũng chính khi ấy, ta vô tình mở ra không gian bí mật, trong thời khắc cuối cùng đã kịp cho vào ít vàng bạc châu báu, cùng lương thực và dược liệu.
Đường tới Ninh Cổ Tháp gian nan khôn lường, nhờ vào những thứ trong không gian kia mà ta mới có thể miễn cưỡng giữ được mạng sống cho đám người nhà họ Thẩm – một lũ vong ân bội nghĩa.
Có điều, kiếp này, ta không còn muốn nhúng tay vào nhân quả của bọn họ nữa.
Ta sai Tiểu Tửu: “Đi kiểm tra lại toàn bộ của hồi môn của ta đi.”
Tiểu Nhi ngẩn người, khó hiểu cất tiếng: “Sao nhà họ Thẩm sắp gặp họa mà phu nhân lại muốn kiểm lại của hồi môn?”
“Sao còn chưa đi!”“Dạ, nô tỳ lập tức đi ngay.”
Nhân lúc Tiểu Nhi đi kiểm kê và chuyển của hồi môn, ta lấy bút mực ra, viết một phong mật tín gửi về phủ Quốc công.
Người khác thì ta không dám tin, chỉ đành cho gọi Yến Đàm – thị vệ thân tín mẫu thân để lại cho ta.
Trong đêm tối, hắn quỳ dưới thềm, cúi thấp đầu, rèm mi dài như cánh quạ phủ xuống, che khuất dung nhan, chỉ lộ ra một phần gương mặt mơ hồ.
Thế nhưng ta rõ ràng biết, trong phủ Thẩm này, người ta có thể tín nhiệm, chỉ còn lại hắn và Tiểu Tửu.
Kiếp trước, Yến Đàm chết vì đỡ đòn thay ta trên đường lưu đày.Còn Tiểu Tửu, bị nhốt trong lãnh viện, sống không bằng chết, đến cùng cũng bị đói khát giày vò đến hơi thở cuối cùng.
Nay có cơ hội làm lại, ta nhất định phải lưu lại cho họ một con đường sống.
Ta giao mật tín cho Yến Đàm, nắm chặt lấy tay hắn.
“Phong thư này, ngươi phải đích thân trao tận tay phu nhân phủ Quốc công.”
Hắn cúi mắt nhìn bàn tay ta đang siết chặt lấy tay mình, ánh nhìn ngây ra trong thoáng chốc, rồi lặng lẽ gật đầu, thân ảnh lập tức tan vào màn đêm.
Chờ hắn đến được phủ Quốc công, e rằng nhà họ Thẩm đã bị giam giữ cả rồi.Hắn không cần phải theo ta lưu đày nữa, kiếp này cuối cùng cũng giữ được mạng cho hắn.
“Phu nhân, hồi môn của người đều đã được mang đến cả rồi!”
Từ xa, Tiểu Nhi dẫn người khuân hai mươi mấy rương sơn đen bóng vào sân.
2.
Năm đó ta xuất giá, nhà họ Thẩm khi ấy chỉ là một gia đình quan nhỏ phẩm cấp ngũ phẩm.Phụ thân ta nhìn trúng Thẩm Tu Văn bởi hắn trẻ tuổi có chí tiến thủ, gia thế trong sạch, vì vậy mới gả ta cho hắn.
Nào ngờ đến tuổi trung niên, Thẩm Tu Văn lại một lòng lao vào vòng xoáy đảng tranh.Phụ thân ta từng nhiều lần khuyên hắn chớ dính dáng đến việc tranh đoạt ngôi vị Đông cung, nhưng hắn vẫn âm thầm qua lại với Tam hoàng tử.
Vạ lớn hôm nay, chính là vì bị Tam hoàng tử kéo theo xuống nước.
Tam hoàng tử tham ô lương thực cứu tế của triều đình, khiến ba vạn quân dân ở Du Châu chết đói giữa thiên tai.Mà Thẩm Tu Văn trong vụ án này chỉ là kẻ làm giả sổ sách, nên mới thoát được tội chém đầu, bị xử toàn gia lưu đày.
Ta tìm được miếng ngọc bội trong hồi môn, đang định đem số châu báu tích trữ này thu vào không gian, lại thấy mẹ chồng dẫn theo nhị đệ muội vội vã kéo đến.
Nhị đệ muội – Chu thị – trừng trừng nhìn đống của hồi môn chất cao như núi trước mặt ta, ánh mắt đầy oán hận.Mấy năm qua, nhà họ Thẩm mặc sức tiêu xài của hồi môn của ta, thế mà vẫn còn sót lại từng ấy.
Chu thị xuất thân thấp kém, của hồi môn ngày xuất giá còn chẳng bằng một phần mười của ta.
Mẹ chồng trợn mắt quát lớn: “Nếu không nhờ nhị đệ muội mày chạy đi bẩm báo, ta còn không biết con dâu cả lại lòng dạ hiểm độc đến vậy! Lão gia nhà mày chẳng qua là bị tạm giữ trong cung, sự thể còn chưa rõ ràng, thế mà mày đã toan gói ghém hết tài sản của Thẩm phủ để bỏ trốn sao?”
Ta khẽ cười lạnh một tiếng, ánh mắt quét qua Chu thị.Nàng ta bị ta nhìn đến chột dạ, lập tức cúi gằm đầu xuống.
“Bà mẫu, người nhìn cho rõ, đây là toàn bộ của hồi môn mà phủ Quốc công ban cho ta năm xưa. Ta chỉ đang kiểm kê lại đồ của chính mình, há lại có gì không phải?”
Khi xưa ta dịu dàng nhu thuận, luôn khép nép giữ lễ đạo làm con dâu, chưa từng cãi lại bà ta nửa câu.
Thế nhưng bà mẫu lại luôn thiên vị biểu điệt nữ của mình là Chu thị, đối với ta xưa nay chưa từng có sắc mặt hòa nhã.
Bà ta thoáng kinh ngạc, liền lớn tiếng:
“Ngươi đã gả vào Thẩm gia, thì của hồi môn của ngươi tự nhiên cũng là của Thẩm gia. Mau mang hết về kho, bằng không đợi khi nhi tử ta trở về, ta sẽ bảo nó hưu ngươi!”
Trước kia chỉ cần ta hơi làm bà ta phật ý, bà liền lấy việc đòi hưu ra dọa nạt, khiến ta suốt một thời gian dài sống trong thấp thỏm, sợ trở thành trò cười khắp kinh thành.
Thuở bé ta học nữ đức trong khuê phòng, cho rằng bị hưu còn đáng sợ hơn cái chết.
Nhưng bây giờ, ta nhìn thẳng bà mẫu, nghiêm giọng hỏi:
“Không cần đợi phu quân trở về, người bây giờ có thể hưu ta không?”
“Ngươi…!”
Lão thái thái tức đến mức suýt nghẹt thở, nắm lấy tay Chu thị rồi gào lên:
“Người đâu, mang hết đám rương này đi, không cho để lại cái nào cho nó!”
Một đám thổ phỉ cũng không bằng.
Người trong viện của ta đều là hồi môn phủ Quốc công đưa theo, ta lập tức hạ lệnh, bảo vệ đồ cưới, không cho ai được động vào.
Trong phút chốc, người Thẩm phủ và người của ta giằng co hỗn loạn.