1
Sau khi nhận được thông báo của tòa án, Phó Nghiễm Lễ dẫn theo ba người kia vội vã trở về trong đêm.
“Kiều An Dụ! Em điên rồi sao?!”
Phó Nghiễm Lễ ném mạnh giấy triệu tập xuống bàn trà, giọng đầy tức giận khó tin:
“Chỉ vì chúng ta đi chơi sớm hơn một ngày mà em đòi ly hôn? Em đừng có chuyện bé xé ra to như thế được không?!”
Tôi ngồi trên sofa, bình tĩnh nhìn anh ta.
Anh ta gọi chuyện này là “chuyện bé xé ra to”.
Tôi khẽ cười, nhưng không che được nỗi đau như kim châm trong tim.
Chúng tôi rõ ràng đã nói, chờ tôi qua sinh nhật 28 sẽ cùng nhau lên đường, đến Tây Tạng ngắm núi tuyết.
Đó là ước nguyện lúc chúng tôi còn yêu nhau.
Vậy mà đúng ngày sinh nhật tôi, anh ta âm thầm dẫn mọi người đi trước.
Mẹ tôi túm lấy tôi, ngón tay gần như ch//ọc vào mũi tôi:
“Kiều An Dụ, con càng ngày càng không hiểu chuyện! Chị con áp lực công việc lớn, khó khăn lắm mới muốn ra ngoài giải khuây, chúng ta chỉ muốn đi sớm để tránh cao điểm, có gì sai?”
“Con nhất định phải làm ầm ĩ cho cả nhà không yên mới vừa lòng sao?!”
Ba tôi mặt trầm xuống, giọng đầy thất vọng:
“Chị con sức khỏe không tốt, chúng ta quan tâm chị ấy nhiều hơn là chuyện nên làm. Con là em gái không những không thấu hiểu, còn ở đây giận dỗi, làm chúng ta lạnh lòng!”
Lại như vậy.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể chuyện gì, sai luôn là tôi.
Chị gái Kiều Tinh Hà mãi mãi là trung tâm cần được che chở, cảm thông.
Chị ấy hoạt bát rực rỡ, biết làm nũng, biết lấy lòng ba mẹ, là “đứa con gái làm rạng danh” trong miệng họ.
Còn tôi thì trầm lặng, nhút nhát, mãi là tấm nền bị bỏ quên.
Kiều Tinh Hà mắt đỏ hoe bước đến, yếu ớt nắm tay tôi, giọng run run như sắp khóc:
“An Dụ, xin lỗi, đều tại chị…”
“Chị chỉ không muốn kỳ nghỉ chen chúc với người ta, nghĩ cả nhà mình đi sớm sẽ có chuyến đi hoàn hảo hơn. Chị tưởng Nghiễm Lễ sẽ nói cho em biết…”
Chị ta nói, rồi dè dặt liếc sang Phó Nghiễm Lễ.
Anh ta lập tức nhíu mày, nhìn tôi đầy trách móc:
“Em xem chị em kìa! Trong lòng chị ấy toàn nghĩ cho mọi người, còn em thì sao?”
“Tinh Hà là blogger du lịch, đi sớm để chụp tư liệu cũng là nhu cầu công việc! Em không hiểu cũng được, nhưng còn đòi ly hôn, em chẳng phải đang ép chị ấy sao?!”
“Đúng rồi An Dụ!” Mẹ tôi lập tức phụ họa.
“Con học chị con đi, biết quan tâm, biết nghĩ cho người khác! Con xem con đi, suốt ngày mặt lạnh tanh, ai nhìn mà vui?”
Tôi nhìn đám người trước mặt, chỉ thấy nực cười.
Đã từng, Phó Nghiễm Lễ là người duy nhất trong nhà nhìn thấu giả dối này.
Anh ta từng ôm tôi đầy thương xót:
“An Dụ, họ không hiểu em cũng không sao, anh hiểu. Sau này anh bảo vệ em.”
Nhưng giờ, anh ta cũng trở thành một trong số họ, đáng ghét đến vậy.
Tôi cười khẩy, khoé mắt âm thầm ươn ướt.
“Kiều An Dụ, em cười gì?”
Phó Nghiễm Lễ bị tiếng cười của tôi đâm trúng, gầm lên tức tối.
“Tôi cười tôi ngốc.”
Tôi nhìn anh ta, từng chữ một:
“Tôi lại tin rằng, anh sẽ khác họ.”
“Em…”
Anh ta còn muốn nói gì đó thì bị tiếng kêu kinh hãi cắt ngang.
2
Kiều Tinh Hà đột nhiên ôm ngực, mặt tái nhợt, thân thể lảo đảo.
“Em… em chóng mặt quá, tim em đau… em thở không nổi…”
“Tinh Hà!”
Trong nháy mắt, cả nhà nhốn nháo.
Ba mẹ vội đỡ chị ấy, Phó Nghiễm Lễ hoảng hốt vuốt lưng cho chị.
“Nhanh! Mau đến bệnh viện! Chắc bệnh trầm cảm tái phát rồi!” Mẹ tôi hoảng loạn kêu.
Họ luống cuống vây quanh Kiều Tinh Hà, không ai nhìn tôi lấy một lần.
Phó Nghiễm Lễ lúc lướt qua tôi, khựng lại một chút, ném cho tôi ánh nhìn ghét bỏ:
“Kiều An Dụ, nếu Tinh Hà xảy ra chuyện gì, tôi không tha cho em!”
Nói xong, anh ta không ngoái đầu chạy theo họ ra khỏi cửa.
Phòng khách trống trải chỉ còn mình tôi.
Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn họ lái xe phóng vọt, biến mất trong dòng xe.
Tim khẽ run, rồi bật cười.
Tôi lấy điện thoại, gọi cho công ty chuyển nhà:
“Alo, xin chào… Vâng, bây giờ cần, phiền các anh nhanh giúp. Địa chỉ là…”
Căn hộ này là tôi tự trả trước khi kết hôn.
Vì ở trung tâm, giao thông thuận tiện.
Từ khi chị tôi ly hôn, ba mẹ lấy lý do “thuận tiện cho chị đi tái khám” để đường hoàng dọn đến.
Họ bảo, cả nhà ở chung cho vui.
Nhưng tôi biết rõ, họ chỉ chê nhà cũ ngoại ô, tham tiện nghi ở đây.
Chị càng không khách sáo, phòng thay đồ của tôi thành của chị, bàn trang điểm đầy lọ lọ chai chai của chị.
Chị đối với mọi thứ của tôi đều mang cảm giác chiếm hữu đương nhiên.
Ban đầu tôi tưởng chị chỉ muốn đồ đạc của tôi, sau mới phát hiện, chị còn muốn luôn cả chồng tôi.
Chị mặc váy ngủ lụa mới tôi mua, vô tình lượn qua trước mặt Phó Nghiễm Lễ.
Khi anh ta làm thêm về, chị bưng bát canh tự nấu, nhẹ giọng nhắc anh ta giữ gìn sức khoẻ.
Tư thế ấy, còn chu đáo hơn cả tôi – vợ chính thức.
Chị thậm chí trong lúc vợ chồng tôi cãi vã, là người đầu tiên đứng ra trách tôi không hiểu chuyện.
Còn Phó Nghiễm Lễ?
Anh ta hưởng thụ tất cả.