“Những thứ đó đắt thế nào cô có biết không? Cô dựa vào đâu mà vứt đồ của chúng tôi!”
“Con thật quá quắt!”
Ba tôi giận đến run người, chỉ thẳng mặt tôi quát:
“Chúng ta là ba mẹ cô! Cô đối xử với người lớn như thế à?!”
Phó Nghiễm Lễ cũng hoàn toàn mất kiềm chế, giọng vặn vẹo:
“Cô rốt cuộc muốn gì?! Phải làm tuyệt tình thế này sao?!”
“Dựa vào đâu à?”
Tôi nhếch mép cười mỉa, giọng bình tĩnh:
“Dựa vào việc trên sổ đỏ căn nhà này, ghi tên tôi.”
Trong khoảnh khắc, mọi tiếng gào thét và chất vấn đều lặng im.
Đúng vậy, họ đã quên, đây không phải ngôi nhà cũ của Kiều gia nơi họ muốn làm gì thì làm.
Và tôi, mới là chủ nhân duy nhất ở đây.
Sắc mặt mẹ tôi lập tức đổi khác.
Bà buông nắm tay, thay bằng gương mặt đau khổ tột cùng:
“An Dụ, con gái ngoan của mẹ, là mẹ sai rồi, mẹ mù quáng bị chị con lừa. Con mới là đứa con ngoan của mẹ! Con vứt đồ cũng được, miễn là con nguôi giận, mẹ nhận hết!”
Ba tôi cũng ngay lập tức cất đi vẻ uy nghi của người lớn, bước tới, trên mặt cố nặn ra vẻ áy náy:
“An Dụ, trước đây là ba mẹ không đúng, quá thiên vị chị con. Từ nay không thế nữa. Từ nay chúng ta sống tốt với nhau, cả nhà không xa nhau nữa.”
Lời họ nghe như sám hối.
Nhưng tôi nghe rõ, ý trong lời vẫn chỉ là muốn bám trụ lại đây, tiếp tục để tôi nuôi.
Phó Nghiễm Lễ thấy thế, nhìn tôi, ánh mắt phức tạp:
“An Dụ, xin lỗi. Là anh khốn nạn, anh không bảo vệ được em.”
“Cho anh một cơ hội nữa được không? Chúng ta đừng ly hôn, chúng ta làm lại từ đầu.”
Anh ta thậm chí còn bắt đầu kể tội ba mẹ tôi, chỉ trích họ thiên vị, bất công, cố gắng đứng cùng phía với tôi để níu kéo.
Tôi nhìn từng gương mặt đang nhao nhao tìm cách rũ bỏ trách nhiệm, chỉ thấy nực cười.
“Không.”
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay mẹ, nhìn thẳng họ:
“Diễn xong chưa? Diễn xong rồi thì mời các người ra khỏi nhà.”
8
“Kiều An Dụ! Chúng ta là ba mẹ con! Con bảo chúng ta đi đâu?” Ba tôi cuống quýt.
“Về căn nhà ở ngoại ô của ba mẹ.”
“Con…”
“Còn anh nữa.” Tôi quay sang Phó Nghiễm Lễ. “Tôi nhìn thấu từng toan tính của anh rồi. Giữa chúng ta, hết thật rồi.”
Thái độ dứt khoát của tôi khiến tất cả đều sững lại.
Kiều Tinh Hà nãy giờ im lặng, thấy mọi người lần lượt quay lưng với mình, cuối cùng cũng xé bỏ lớp mặt nạ.
Cô ta lao tới trước mặt tôi, khuôn mặt méo mó, ánh mắt đầy độc hận:
“Kiều An Dụ! Cô dựa vào đâu mà đắc ý! Tôi nói cho cô biết, họ phải yêu tôi! Phải nhường tôi!”
“Dựa vào đâu cô cái gì cũng có? Có công việc tốt, có chồng yêu, có nhà đẹp! Dựa vào đâu tôi phải ly hôn, phải chịu người ta chỉ trỏ!”
“Tôi chính là muốn cướp của cô! Tôi muốn mọi người đều xoay quanh tôi! Tất cả của cô, lẽ ra phải là của tôi!”
Những tiếng gào điên cuồng phơi bày hết ghen tỵ u tối trong lòng cô ta.
Ba mẹ và Phó Nghiễm Lễ nhìn cô, trên mặt là nỗi hối hận và ghê tởm chưa từng có.