Tôi nhìn bóng lưng anh khuất dần, hiểu rõ trong mắt anh, tất cả chỉ là một trận cãi vã kịch liệt và sự trả thù.
Tôi mệt mỏi nhắm mắt, nơi này chẳng phải đào nguyên gì cả, anh có thể thay đổi được gì chứ?
16
Cơm được dọn đầy bàn, tôi không thể vì giận mà làm khổ thân mình, nên vẫn cầm bát ăn.
Lâm Tụng Dương gạt mấy món tôi không động đến ra xa, cả bữa cơm mắt không rời tôi.
“Nơi này dù tốt đến đâu cũng chỉ là nhà nghỉ, nghỉ ngơi vài hôm rồi về nhà đi. Anh sẽ nhờ người phụ dì Lưu chăm sóc em.”
Tôi đặt bát đũa, đứng lên: “Đó không còn là nhà tôi nữa — nếu Tổng giám đốc Lâm không có chuyện gì thì xin mời về cho.”
Anh nửa kéo nửa đỡ tôi: “Em rốt cuộc muốn…”
Điện thoại anh reo, nhìn nét mặt anh khi thấy màn hình, tôi thừa biết là ai.
Trong lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm.
Nếu Thẩm Đường sớm gọi anh về tẩy não, biết đâu anh lại chịu ký đơn thuận tình.
Anh bước ra hiên nghe máy, thật ra chẳng cần, căn nhà cũ này cách âm kém, giọng bên kia vẫn nghe được mồn một.
Đại khái là than thở Miên Miên nhớ bố, trách sao anh đi xa mà không báo con một tiếng.
Sau đó lại mách tội tôi, rằng tôi bịa cớ, rằng tôi là kẻ sẽ càng ngày càng đối xử tệ với Miên Miên.
Nghe mà khóe mắt tôi giật giật, chẳng buồn nghe tiếp, liền đứng dậy thu dọn bát đĩa.
Nhưng rồi tôi nghe thấy giọng anh đầy kìm nén tức giận: “Cô gọi cho cô ấy làm gì?!”
Bên kia sững lại, rồi ấm ức vang qua ống nghe:
“Cô ấy là vợ anh, tôi là mẹ con gái anh. Cô ta ly gián, sao tôi không được tìm cô ta tính sổ?!”
“Cô còn biết cô ấy là vợ tôi à?!” Anh quát, “Cô ấy nói gì cũng chẳng phải ly gián!”
“Thẩm Đường.” Quát xong, giọng anh mang chút lạnh lẽo, “Cô vô cớ kích động cô ấy, món nợ này tôi sẽ tính.”
Tiếng khóc lập tức vang rõ ràng hơn.
“Lâm Tụng Dương!” Cô ta gào lên, “Tôi đã cùng anh đi qua ngần ấy năm, anh lại đối xử với tôi thế này?!”
Anh chán nản: “Những năm qua cô đã làm khổ tôi thế nào?! Trước mặt Miên Miên còn bày trò diễn đến chính mình cũng tin?!”
Im lặng thật lâu, rồi anh lại nói tiếp:
“Không có chuyện gì thì đừng gọi nữa. Tất cả việc liên quan đến Miên Miên, sẽ có người báo cho tôi. Cô tự lo liệu, còn nếu dám chọc giận vợ tôi thêm lần nữa, tôi tuyệt đối không tha.”
Anh cúp máy, trở vào, thuận tay nhận lấy đĩa trong tay tôi, ánh mắt tối lại.
“Cô ta tìm em, sao em không nói với anh?”
Tôi thấy nực cười.
Cô ta chọc phá tôi bao nhiêu lần, chuyện này tính là gì, bây giờ anh lại đóng vai anh hùng chính nghĩa?
Huống chi, cô ta có thể vô lối đến mức này, chẳng phải đều do anh nuông chiều suốt hai năm qua sao?
Trong ánh mắt lạnh lẽo của tôi, anh chợt hiểu ra, đôi mắt càng thêm u tối, chậm rãi nói: “…Là anh sai.”
Thân thể tôi còn yếu, trước mắt hoa lên, tôi lắc đầu: “Tôi muốn ngủ. Anh tùy tiện.”
Anh biết tôi tuyệt đối sẽ không cho anh ngủ chung, bước chân ngập ngừng, ánh mắt mang theo khẩn cầu.
“Vậy… anh ngủ phòng bên, có chuyện gì thì gọi anh ngay.”
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi hàng loạt cuộc gọi công việc của anh.
Thấy tôi dậy, anh vội cúp máy, áy náy định lại gần đỡ tôi.
Tôi xua tay từ chối: “Sao anh còn chưa về?”
Anh vốn là kẻ cuồng công việc, cũng chỉ có con gái mới có thể khiến anh bỏ công ty quá ba ngày.
Anh lắc đầu: “Anh không đi — bữa sáng đã chuẩn bị, để phần cho em rồi.”
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn: “Lâm Tụng Dương, rốt cuộc anh muốn gì? Về nhà chờ giấy triệu tập không được à?!”
Tôi nghĩ thái độ của mình đã quá rõ ràng, vậy mà anh vẫn cố giả vờ hồ đồ.
Anh bất ngờ kéo tôi lại, ghì chặt vào ngực.
“Không được, Hứa Trình Ý.”
Cằm anh tì lên cổ tôi, bàn tay giữ chặt đến mức tôi giãy thế nào cũng vô ích.
“Sau này anh sẽ không rời em nửa bước nữa, ai biết em còn định làm ra chuyện gì.”
Giọng anh nghèn nghẹn:
“Em mới là người thân nhất của anh.”
Tôi im lặng hồi lâu, mới khẽ nói: “Thế còn Miên Miên?”
17
Câu hỏi ấy rơi xuống khoảng sân nhỏ, gió cũng như khựng lại một thoáng, bàn tay anh đang ôm tôi cũng buông lơi.
Đây là lần đầu tiên tôi đặt hôn nhân của chúng tôi đối lập với con gái anh.
Trước kia tôi vẫn nghĩ, cô bé mềm mại đáng yêu gọi tôi là “dì Hứa”, nhiều lắm thì cũng chỉ là chị cùng cha khác mẹ của con tôi.
Dù sao có cùng một người cha, máu mủ vẫn đậm, có thể nương tựa lẫn nhau.
Nhưng cảm ơn cha mẹ nó, đã dùng hơn hai năm qua để dạy tôi hiểu ra, sự thật không chỉ như thế.
“Lúc anh theo đuổi tôi, lúc anh cầu hôn tôi…” Tôi quay lại, mỉm cười nhìn anh.
“Chẳng phải vì thấy tôi trẻ trung, đơn thuần, thiếu tình thương, so với những cô bạn gái khác của anh thì tôi sẽ không ngăn cản anh tốt với Miên Miên, đúng không?”
Anh không ngờ tôi sẽ nói thẳng như thế, ngẩn người nhìn tôi.
Tôi đưa tay ngăn câu “không phải” sắp bật ra khỏi miệng anh, hít sâu một hơi.
“Chuyện này tôi không trách anh, tôi cũng có lỗi của mình.”
Tôi đã nhảy xuống dòng sông tình của anh, đắm chìm, cũng chẳng nghe lời can ngăn của ai.
“Ngay từ đầu, người coi vợ thứ hai là kẻ đối lập với Miên Miên, là anh.” Tôi khẽ nói, giọng chất đầy mệt mỏi.
“Anh rõ ràng có thể cùng tôi gánh vác trách nhiệm, nhưng lần nào anh cũng chọn đi với Thẩm Đường, bỏ tôi lại chẳng thấy bóng. Sau đó thì nghĩ dỗ dành là xong.”
“Anh chính là người đã đẩy mối quan hệ thành đối lập đến mức tan vỡ, bây giờ còn cảm thấy là tôi ép anh phải chọn.”
Anh cuối cùng cũng tỉnh táo lại phần nào, định đưa tay ôm tôi, tôi lùi vài bước tránh đi.
“Là lỗi của anh… anh vẫn nghĩ…”
“Anh vẫn nghĩ Miên Miên vô tội.” Tôi cười khổ.
“Nhưng anh cũng vô tội, con của chúng ta lại càng vô tội…” Anh bất chợt thốt ra.