13
Cây dành dành trồng trước cửa thư phòng của Tạ Đông Lăng đã nở hoa.
Trước khi khởi hành đến Vân Châu, ta hái một ít đem đi làm túi thơm.
Ngày xuất phát, trời rất đẹp, dọc đường vừa đi vừa nghỉ, cuối cùng cũng tới Vân Châu.
Tạ Duẫn ủ rũ cụp đầu:
“Xương cốt của ta sắp bị lắc rời cả ra rồi.”
Tạ Đông Lăng cười chê hắn vô dụng.
Trong tiệc tẩy trần, có hai cô nương trẻ trung xinh đẹp đứng bên cạnh Tạ Đông Lăng.
Một người muốn rót rượu cho hắn, một người lại muốn gắp đồ ăn cho hắn.
Tạ Duẫn uống hơi say, vẫn không quên giải thích với ta:
“Hai vị đó là hai thiên kim của Lưu thông phán.”
Thật là lạ lùng.
Chúng ta làm nô tài thì liều mạng để chuộc thân.
Hắn ngược lại, lại gấp gáp muốn đưa con gái của mình đi hầu hạ người khác.
Tạ Đông Lăng lạnh mặt, nghiêng người tránh ly rượu mà tiểu thư Lưu gia đưa tới.
Lưu thông phán liếc mắt ra hiệu, hai cô nương kia đành phải lui xuống.
“Xuân Dung tỷ, mau ăn đi.” Tạ Duẫn dùng cùi chỏ huých ta, “Tiểu thúc đặc biệt dặn ta phải chăm sóc tỷ thật tốt đó!”
Chuyển vào ở trong phủ tân tri phủ, mỗi ngày đều có quà tặng mới được đưa đến.
Ai tặng thì có thể nhận, ai tặng thì không thể nhận, mà những thứ không thể nhận thì phải trả lại thế nào—
Tạ Đông Lăng đều dạy ta tỉ mỉ từng điều một.
Nhân tình thế thái quả thực là một môn học sâu xa.
Mỗi khi nghe đến đây, Tạ Duẫn đều lấy tay bịt tai chạy trốn.
Nhưng đó là phần việc trong bổn phận của ta.
Ta đã ghi nhớ từng thứ cẩn thận.
Tạ Đông Lăng thường khen ta thông minh.
Ta nghe mà thấy ngượng ngùng vô cùng.
Một ngày nọ, hắn cùng ta dùng bữa.
Bất chợt hắn hỏi:
“Người trong phủ có phải không đủ lắm không?”
Ta suy nghĩ một chút:
“Cũng tạm đủ.”
“Hãy thuê thêm vài người đi.” Hắn nói, “Ta thấy nàng gầy đi rồi, e là mấy ngày nay quá vất vả. Thuê hai người giúp nàng quản lý sổ sách nhé.”
Ta gật đầu đồng ý.
Nhưng trong lòng lại tính toán chuyện khác.
Tạ gia có nền tảng, không thiếu bạc.
Thế nhưng lại khác hẳn Lưu gia.
Tài sản của Lưu gia, ngoài ruộng đất trang trại, còn có đủ loại cửa hiệu.
Những sổ sách của các cửa hiệu đó, Lưu phu nhân cả ngày xem cũng xem không xuể.
Tạ gia trước kia cũng từng có như vậy.
Ta âm thầm dò hỏi, hình như vào lúc đại ca của Tạ Đông Lăng – cũng chính là phụ thân của Tạ Duẫn – qua đời, Tạ gia đã trải qua một biến cố.
Toàn bộ tài sản đó đều bị Tạ Đông Lăng bán hết thành bạc.
Về sau cũng chưa từng mua lại thêm.
Hắn đem hết tâm tư đặt vào việc đọc sách và làm quan.
Nhưng ta là quản gia của Tạ phủ.
Ta phải để Tạ gia ngày càng khấm khá hơn mới được.
Những ngày qua, ta đã tích góp được chút bạc.
Đã đủ để mở một cửa hiệu.
Người Vân Châu thích ăn đồ ngọt.
Thế nhưng trong thành lại chẳng có mấy tiệm bánh tinh xảo.
Còn thua xa tay nghề của ta.
Ta dùng tiền của mình thuê một cửa hiệu ở vị trí tốt.
Đặt tên là Xuân Dung Điểm Tâm Phố.
15
Ta không biết Lưu Hành rời khỏi Vân Châu từ khi nào.
Chỉ mải đắm chìm trong niềm vui khi cửa tiệm điểm tâm ngày càng làm ăn phát đạt.
Cầm số bạc đã tăng lên gấp nhiều lần, ta lại sang tay thêm một quán trà.
Lưu Hành kén ăn, những năm hầu hạ hắn, ngoài làm điểm tâm, ta còn rèn được một tay pha trà cực khéo.
Rời khỏi Lưu gia, cuối cùng ta cũng có cơ hội đem những điều này ra sử dụng cho chính mình.
Tạ Duẫn thích đi theo ta phụ giúp trong tiệm.
Ta tốt bụng nhắc nhở hắn:
“Ngươi không lo đọc sách, coi chừng tiểu thúc của ngươi mắng đó.”
“Không đâu.” Tạ Duẫn nói, “Ta không đọc sách thì tiểu thúc sẽ mắng ta, nhưng nếu ta đi theo tỷ, hắn sẽ không mắng nữa.”
Ta hừ một tiếng:
“Nếu hắn mà mắng ngươi, ta cũng chẳng cầu xin giùm đâu.”
Tạ Duẫn chẳng hề bận tâm:
“Xuân Dung tỷ, ta vốn không có thiên phú học hành, hay là tỷ dạy ta làm ăn đi?”
Ta cũng có học bao giờ đâu, lấy gì mà dạy hắn chứ?
Cùng lắm là nghe nhiều, nhìn nhiều, rồi dần mà mò mẫm thôi.