"Đại thiếu gia, người ta thường nói... sống nhục còn hơn c.h.ế.t vinh, biết đâu một ngày nào đó lại có thể hồi phục thì sao!"
"Ở quê ta từng có một thợ săn cụt cả hai tay, còn nặng hơn tình cảnh của ngài, ấy thế mà bây giờ vẫn sống tốt lắm."
Nàng cố gắng nghĩ ra đủ lời an ủi.
Trước kia, hễ nghe những lời an ủi thật giả lẫn lộn, Tạ Dật đều thấy phiền chán.
Nhưng đối diện gương mặt này, một gương mặt vì hắn mà lo lắng, hắn lại bình tĩnh đến lạ.
"Ta chỉ muốn gọt lê ăn thôi."
Khương Tuệ đỏ mặt, vội vàng cầm lấy quả lê trong lòng hắn, nhanh nhẹn gọt sạch rồi đưa trả.
Tạ Dật nhận lấy, lại không ăn, mà chìa tay đòi lại thanh đoản đao.
Nàng rõ ràng rất sợ, cũng chẳng hiểu sao lại có dũng khí, bèn cắn răng nói:
"Đại thiếu gia, ta làm ở bếp, đang thiếu một con d.a.o nhỏ sắc bén, chi bằng ngài cho ta mượn ít hôm nhé!"
Tạ Dật mắt tối đi, ý cười nhạt dần nơi khóe miệng.
Chút kiên nhẫn còn sót lại cũng dần cạn kiệt.
Nhưng trước khi hắn nổi giận, Khương Tuệ đã nhanh chân chuồn mất.
Tạ Dật không hiểu nổi, chỉ liếc sang cổ tay mình, vết m.á.u tươi mới chồng lên những vết sẹo cũ, đan vào nhau trông thật ghê rợn.
Chợt hắn nhận ra, Khương Tuệ hẳn là hiểu lầm hắn muốn dùng d.a.o tự vẫn.
Kỳ thực, đã có lúc hắn nghĩ c.h.ế.t quách đi cho xong.
Nhưng nghĩ đến những người đã khuất kia, nghĩ đến cha mẹ, góa phụ, con cái mà họ bỏ lại, hắn lại không đành lòng.
Hắn cố gắng sống tiếp, chẳng phải vì bản thân mình.
Con d.a.o ấy với hắn rất quan trọng, ngày nào cũng mang bên mình, như để nhắc nhở mình về lời hứa chưa trọn vẹn.
Hắn không biết nên giải thích thế nào, chỉ sai Duệ Đức đi đòi lại.
Không ngờ Khương Tuệ lại cứng đầu, mắt tròn xoe láo liên, bịa chuyện quên ở đâu mất, cần vài ngày tìm lại.
Nàng vẫn chuyên tâm gánh nước, chặt củi như thường.
Sự siêng năng ấy khiến mấy hạ nhân khác khó chịu, có người chỉ vào mặt nàng mắng:
“Đúng là cái số làm nô tỳ, ngươi diễn cho ai xem hả? Hứ!"
Nàng cười, chẳng đáp, chỉ trốn vào tiểu viện khóc một mình, khóc xong lại lấy bạc ra đếm, đếm mãi rồi tự cười.
Đếm tới đếm lui cũng chỉ có bấy nhiêu bạc lẻ mà thôi.
Tạ Dật bỗng thấy không nỡ, muốn trong túi bạc của nàng có thêm vài đồng.
Cũng là để đáp lại tấm lòng của nàng, dù rằng, nàng dùng sai chỗ.
Hắn cố ý khen nước trà trong phủ ngon, nói nhỏ với Duệ Đức, rồi lại bảo Duệ Đức báo với quản gia.
Lương tháng của Khương Tuệ tăng từ sáu trăm văn lên hai lượng bạc, gương mặt nàng càng rạng rỡ tươi cười hơn trước.
Một hôm nàng lấm lét đứng ngoài Trúc viện, bị Duệ Đức quát cho một trận, ngượng ngùng lấy từ sau lưng ra một đôi gậy gỗ.
Đó là đôi gậy gỗ hoa lê, chỗ cầm còn được bọc dày lớp bông mềm, bên ngoài quấn vải gấm.
Tạ Dật dùng nhiều loại gậy đắt tiền, chẳng ai từng nghĩ tới chi tiết ấy.
Vị trí tì vào sườn của hắn luôn bị cọ rát rất đau.
Vậy mà Khương Tuệ lại chú ý.
Hắn biết, đó chỉ là lời cảm tạ của nàng, vì nhờ hắn, nàng được thêm bạc.
Thế nhưng, ở đâu đó trong lòng, vẫn có chỗ mềm ra như bông.
3
Được điều vào nội viện, nàng càng vui vẻ hơn trước.
Nụ cười khi đếm bạc cũng rạng rỡ hẳn lên.
Vài lần như vậy, thỉnh thoảng nàng cũng sẽ ra vào trúc viện.
Về sau, Khương Tuệ trả lại con d.a.o găm, còn thêm một thứ nữa, nàng tự làm một vỏ kiếm nhỏ bằng gỗ mun đen, điêu khắc tỉ mỉ.
Chỉ là kích thước hơi không khớp, Tạ Dật rút d.a.o ra, ánh lạnh lóe lên, chợt hiểu ý nàng.
Khương Tuệ luôn biết cách dùng sự mềm mại để bao bọc những góc cạnh sắc lạnh của đời.
Như lần trước với đôi gậy, lần này lại là con d.a.o nhỏ.
Tạ Dật ngẩn ngơ.
Trong đầu hắn, không hiểu sao cứ hiện lên đôi mắt trong veo, long lanh nước của nàng, ánh nhìn dè dặt mà dịu dàng đặt lên hắn.
Hắn nhớ dáng vẻ nàng ăn khoai nướng, dáng vẻ sung sướng đếm bạc.
Có lẽ bởi vì hắn đã cô đơn quá lâu.
Nên mới mong đợi mỗi lần nàng lướt qua sân nhỏ của mình.
Khương Tuệ làm việc ở bếp, mỗi lần tới trúc viện đa phần là mang cơm nước tới.
Tạ Dật sau khi bị nhốt trong nhà, ăn uống chỉ để cầm hơi, cao lương mỹ vị nào vào miệng cũng vô vị.
Khương Tuệ tinh ý nhận ra điều đó.
Sau này, mỗi khi mang cơm, nàng đều để sẵn một hộp gỗ nhỏ, bên trong đựng những món khai vị như mơ vàng chỉ, măng khô tía tô, gừng ướp mơ... Nàng bảo, những thứ này giúp khai vị.
Không biết vì lý do gì, cứ mỗi lần Khương Tuệ đến, hắn lại chịu ăn thêm mấy miếng.
Có lẽ mấy món điểm tâm khai vị nàng làm, quả thực rất ngon.
Dần dà, Duệ Đức cũng thân thiết với nàng.
Có mấy ngày, người khác mang cơm tới, không thấy Khương Tuệ đâu, Tạ Dật lại bâng khuâng thất vọng.
Duệ Đức vốn tham ăn, miệng còn lầm bầm:
"Sao dạo này chẳng thấy Khương Tuệ, ta còn định xin nàng ít mứt mơ đây."
Hắn tự ý xuống bếp đòi người với Chu nương tử.
Tạ Dật thấy không ổn, nhưng không ngăn lại.
Hắn nghĩ, nàng thích bạc, làm việc ở viện hắn thì lương cao hơn ở bếp rất nhiều.
Thấy nàng mỗi ngày cặm cụi đếm bạc, đoán chắc nàng muốn dành dụm để sau này chuộc thân ra ngoài, vậy hắn cũng có thể giúp nàng đạt được điều đó.
Chuyện đòi người chẳng hiểu sao lại đồn ra ngoài.
Rồi sau đó, Khương Tuệ trở thành thông phòng của Tu Viễn.
Nhị đệ hắn, từ nhỏ đến lớn luôn thích tranh giành với hắn.
Những gì hắn thích, nhị đệ đều phải nghĩ mọi cách cướp cho bằng được.
Từ binh thư, đai ngọc, ấm trà hắn thích; cho tới công trạng, vinh dự mà hắn đánh đổi bằng cả mạng sống.
Phụ thân mất sớm, mẫu thân thiên vị Tu Viễn, lúc nào cũng bảo:
"Con là ca ca, phải nhường nhịn đệ đệ."
Hắn nhường từ một ấm trà, một quyển binh thư, rồi sau đó là tước vị, là bổng lộc, là vinh quang hắn dùng cả sinh mạng để đổi lấy.
Lâu dần, Tạ Dật đối với mọi thứ đều nhạt nhòa, chẳng còn thực sự thích ai, thích vật gì.
Đến chuyện của Khương Tuệ, hắn chỉ thấy trong lòng đè nén một nỗi buồn khó gọi thành tên.
Nhưng hắn biết làm sao? Ngăn lại cũng chẳng có lý, giữ người ở bên mình chỉ sợ lại làm lỡ dở mất tương lai của nàng.
4
Hậu viện của Tu Viễn không lúc nào yên ổn, liên tiếp có hai thông phòng mất mạng.
Hắn nhớ đến gương mặt tươi tắn rạng rỡ ấy, trong lòng như có mèo cào, khó chịu không yên.
Một cô nương tốt như thế, vốn không nên bị cuốn vào vũng bùn nhơ bẩn này mà kết thúc bi thảm.
Hắn quyết định, nếu nàng bằng lòng, hắn sẽ sai Duệ Đức thu xếp cho nàng rời khỏi Tạ phủ, để nàng được sống cuộc đời nàng nên sống.
Thế nhưng chính vào đêm không ngủ ấy, cơ thể ấm áp lại chui vào lòng hắn.
Khương Tuệ ngẩng mặt lên, nụ hôn lúng túng đặt lên môi hắn, tiếng tuyết rơi dần bị thay thế bởi hơi thở rối loạn.
Hắn không dám đáp lại. Hắn không có tương lai.
Hắn sống một đời tối tăm, không thấy ánh mặt trời.
Hắn không muốn kéo một người tốt đẹp như vậy xuống vũng lầy cùng mình.
Huống chi… chuyện này cũng không hợp lễ nghi.
Hắn khàn giọng bảo: “Xuống đi, ngươi có biết mình đang làm gì không?”
Nhưng nàng chẳng hề bận tâm, vẫn cứ khơi gợi dục vọng trong hắn, ngậm lấy môi hắn, ánh mắt ngập ngừng mà kiên định.
"Ta biết, ta đã muốn như vậy từ lâu rồi, cầu mong đại công tử thương xót."
Nàng liều lĩnh, chẳng nghĩ ngợi.
Cổ họng hắn rung lên mấy lượt, cuối cùng cũng bị đầu lưỡi khéo léo của nàng xoa dịu.
Khương Tuệ cứ thế nhóm lên ngọn lửa ham muốn trong hắn, từng lần từng lần dụ dỗ, những nụ hôn ngày càng trượt xuống thấp, cũng ngày càng mạo hiểm.
Hắn cuối cùng cũng buông lỏng bản thân.
Có lẽ đây chỉ là một giấc mộng đáng thương, nửa đời hắn luôn giữ mình, đến cuối cùng thì có được gì?
Vậy thì, cứ để bản thân buông thả một lần.