5
Tim ta khẽ run lên, có chút ngẩn ngơ.
Hắn đứng dậy, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy ta.
Tim ta đập loạn xạ, trong đầu toàn là những hình ảnh trong cuốn sách nhỏ kia, hô hấp nghẹn lại một cách kỳ lạ.
Một lát sau, Tiêu Miễn quay người đi về phía cửa.
Khoảnh khắc gió lạnh ban đêm tràn vào, ta mới hoàn hồn.
Hắn đã biến mất trong màn đêm đen kịt.
Ta thầm nghĩ trong lòng.
Vừa nãy khi hắn nhìn ta, trong đáy mắt tràn đầy kinh ngạc.
Chẳng lẽ hắn bị... ta dọa sợ sao?
Trước khi đi ngủ, ta quyết định sáng mai phải bó ngực chặt hơn một chút.
Trong cơn mơ màng, Tiêu Miễn trở về. Tóc mai hắn còn vương giọt nước.
Thì ra, hắn vừa đi tắm.
Ngày thứ hai khi ta thức dậy, hắn đã không còn ở trong phòng.
Tỳ nữ Hạ Trúc bước vào trang điểm cho ta, chỉ nghe thấy ngoài cửa có tiếng hắt hơi liên tục của nam nhân.
Bà mối quan tâm nói: “Tướng quân đêm qua muốn tắm, sao không gọi ta đi đun nước cho ngài? Tuy đã vào hè, nhưng ban đêm vẫn còn lạnh lắm. Xem ngài tắm nước lạnh như vậy, chắc là đã nhiễm phong hàn rồi. Ta đi nấu trà gừng cho ngài ngay đây.”
Ta ngước mắt lên, hỏi Hạ Trúc: “Tướng quân thích tắm nước lạnh sao?”
“Nô tỳ không biết.”
Ta bảo nàng lui xuống, rồi khóa cửa lại.
Áo bó ngực bị siết chặt hết vòng này đến vòng khác.
Ngày nay phụ nữ đều lấy sự mảnh mai làm đẹp, ta lại có thân hình đầy đặn, yểu điệu.
Tướng quân không thích, cũng là chuyện thường tình.
6
Ta đến thỉnh an Tiêu lão phu nhân.
Tiêu Miễn đã ngồi bên cạnh bà. Bà nhìn thấy ta, cười tươi như gió xuân, chỉ khi nghe thấy tiếng ho của Tiêu Miễn thì sắc mặt mới thay đổi.
“A Miễn, ta có vài lời riêng muốn nói với Ngọc Trâm, con đi nghỉ ngơi trước đi.”
Tiêu Miễn nghe vậy liền rời đi.
Tiêu lão phu nhân vẫy tay với ta, bảo ta ngồi xuống bên cạnh bà. Bà nắm lấy tay ta, đôi mắt ngấn lệ nhìn ta: “Con bé ngoan, A Miễn nhà ta lấy được con là phúc phận của nó. Tình cảnh nó bây giờ, gả cho nó khiến con chịu thiệt thòi rồi.”
Nụ cười trên mặt Tiêu lão phu nhân nhạt dần, lời nói có chút chua xót: “Thái y nói, nó đã tổn thương nguyên khí, không biết còn sống được bao lâu nữa. Vốn trong tộc có người khuyên ta nên nhận nuôi một đứa con, để lại chút hương khói. Nhưng ta làm như vậy chẳng phải là làm lỡ dở cả đời con sao?”
“Con có thể gả vào đây xung hỉ cho nó, ta đã rất cảm kích rồi. Ta không thể để con phải đánh đổi cả quãng đời còn lại. Ta đã nghĩ cho con rồi, nếu như A Miễn thực sự có mệnh hệ gì, ta sẽ bảo nó viết cho con một tờ giấy hòa ly. Ta sẽ cho con thêm chút ruộng đất và nhà cửa, có thể bảo đảm cho con nửa đời sau được an ổn.” Ta lau khô nước mắt nơi khóe mắt bà, trong lòng chua xót trào dâng.
“Lão phu nhân, đa tạ người đã lo liệu cho con.” Ta chỉ coi mình đến đây làm nha hoàn, không ngờ bà lại nghĩ cho ta xa xôi đến vậy.
Rất tự nhiên, ta nghĩ đến mẫu thân chưa từng gặp mặt của mình. Nếu như bà còn sống, ta từ nhỏ đã có sự che chở của bà, nhất định sẽ không rơi vào cảnh ngộ như trước đây.
Tiêu lão phu nhân bật cười qua nước mắt: “Xem ta cái thân già này, sao lại làm con khóc theo rồi. Ngọc Trâm, con không cần phải khách sáo như vậy. Con cứ theo A Miễn, gọi ta là nương là được.”
“Nương.”
“Nữ nhi, ta còn một chuyện muốn nhờ con. Nghe Nhược Chiêu nói, con biết làm dược thiện, sau này việc ăn uống sinh hoạt hàng ngày của A Miễn xin con vất vả quán xuyến giúp. Đây là chút lòng riêng của ta, ta hy vọng nó sống lâu thêm chút nữa.” Nói đến cuối câu, giọng bà lại nghẹn ngào.
Ta gật đầu.
“Vất vả cho con rồi, Ngọc Trâm.”
7
Ta đến nhà bếp chuẩn bị nguyên liệu. Lần trước làm dược thiện đã là mấy năm trước. Lúc đó Tạ Hạc Hiên còn chưa phải là phò mã của Lâm Nhược Chiêu.
Cha mẹ hắn đều đã qua đời, một mình sống trong một khu nhà tạm bợ ở con hẻm sau nhà ta. Để dành tiền đi học, hắn thường chỉ ăn một bữa cơm mỗi ngày. Có một ngày hắn ngất xỉu ở cửa sau nhà ta, chính ta đã cứu hắn tỉnh lại.
Thương cảm hắn khổ sở đèn sách, ta đã lục tung sách y của phụ thân, ngày ngày làm dược thiện đưa đến giúp hắn điều dưỡng dạ dày. Chuyện này chỉ có ta và hắn biết.
Nghĩ lại chắc là hắn đã nói với Lâm Nhược Chiêu. Để đuổi ta đi, hắn thật là dụng tâm lương khổ. Ta bưng mâm cơm nóng hổi đến phòng ngủ. Tiêu Miễn đang sai bảo hạ nhân thu dọn quần áo của hắn.
“Tướng quân đây là làm gì vậy? Không phải đã nói rõ là ta sẽ chuyển đến phòng khách sao?”
Gương mặt thanh tú tuấn tú của hắn, không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào, trầm giọng nói: “Đồ đạc của ta ít, nên là ta chuyển mới đúng.”
“Vậy tướng quân ăn xong rồi thu dọn cũng được.” Ta đặt mâm cơm lên bàn, hắn nhàn nhạt liếc nhìn một cái, rồi ngồi xuống bên bàn: “Sau này những chuyện này, cứ giao cho hạ nhân làm là được.”
“Ta làm cũng vậy thôi.”
“Không giống.” Giọng nói của hắn vẫn lạnh nhạt: “Sau này cứ để Hạ Trúc đưa.”
Lời vừa dứt, hắn đã uống xong bát canh trong hai ba ngụm, dặn dò hạ nhân vài câu, rồi như một cơn gió lướt qua bên cạnh ta.
Khoảnh khắc đó ta xác nhận một sự thật, Tiêu tướng quân có lẽ không muốn nhìn thấy ta.
8