03
May là, cuối cùng Bùi Úc Xuyên cũng bắt đầu chán tôi rồi.
Tôi nhớ lại câu anh nói trong nhóm chat về chuyện sẽ dùng tiền để tống tôi đi, bất giác bật cười thành tiếng.
Ghét tôi bám người, ghét tôi kiểm tra.
Hê hê, vậy thì tôi càng phải nỗ lực phát huy ở mấy khoản đó mới được.
Tôi đang cười vui vẻ thì không biết từ lúc nào, Bùi Úc Xuyên đã bước ra khỏi phòng tắm.
Anh vòng tay ôm tôi vào lòng, cúi đầu hôn lên trán tôi.
“Cười gì đấy, vui thế à?”
“Chia tay mà còn được tiền, có lý do gì mà không vui chứ?”
Vừa dứt lời, tôi lập tức thấy lạnh sống lưng.
Ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên mặt Bùi Úc Xuyên đã đen thui.
Anh nheo mắt lại, giọng nói nguy hiểm cực kỳ:
“Tụng Tụng, em vừa nói gì cơ?”
“Tức là… em vừa đọc truyện á.
Nữ phụ trong truyện ấy, số sướng lắm luôn, nam chính chia tay mà còn cho cô ta hẳn 5 triệu tệ.”
Nghe vậy, sắc mặt Bùi Úc Xuyên dịu đi một chút.
Anh ôm chặt tôi hơn, khẽ bật cười khinh miệt:
“Chỉ 5 triệu mà cũng gọi là số sướng?
Đúng là chẳng có tiền đồ gì cả.”
Mắt tôi lập tức sáng rực lên.
Ý anh là… phí chia tay của tôi sẽ nhiều hơn 5 triệu?
Tôi nhận, tôi nhận liền!
04
Để Bùi Úc Xuyên nhanh chóng chán ghét tôi hơn, tôi chính thức bật chế độ “tự tìm đường chết”.
Anh đi làm, tôi nhắn tin liên tục.
Anh họp, tôi gọi điện không ngừng.
Anh đi công tác, cứ mười phút là tôi lại hỏi một lần: “Khi nào thì anh về?”
Dù Bùi Úc Xuyên vẫn trả lời từng cái một.
Nhưng sau một thời gian, ánh mắt anh nhìn tôi đã khác hẳn.
Tôi thầm mừng trong lòng, nghĩ rằng anh chắc chắn đã phát ngán tôi rồi.
Thế là tôi càng diễn sâu hơn nữa.
Tối hôm đó, anh vừa tan làm về.
Tôi lấy hết can đảm sán lại gần, giọng nũng nịu đầy “kịch độc”:
“Anh yêu ơi, không biết em có vinh hạnh được ăn một bữa cơm tình yêu do anh nấu không nhỉ?”
Người vừa đi làm về còn bị bạn gái đá xoáy bắt nấu ăn.
Tôi nghĩ, là người thì chắc cũng không chịu nổi kiểu người yêu như vậy.
Quả nhiên, Bùi Úc Xuyên nhíu mày nhìn tôi mấy giây liền.
Tôi co cổ lại, tưởng anh sắp nổi giận.
Ai ngờ chưa kịp phản ứng, anh đã cởi áo vest, xoay người đi vào bếp.
Anh mặc chiếc tạp dề màu hồng của dì giúp việc.
Sau đó xoay người, ra hiệu cho tôi lại buộc dây phía sau cho anh.
Tôi tay chân lóng ngóng buộc xong thì…
Bùi Úc Xuyên quay đầu, nhìn thẳng vào tôi, giọng lạnh băng:
“Đây là lần đầu tôi nấu ăn.
Dám chê không ngon thì đừng mong có lần thứ hai.”
Khoan đã… anh còn định có lần thứ hai á?
Tôi âm thầm trợn mắt trong lòng.
Nhưng khi ngẩng lên, ánh mắt đen thẫm của anh đâm thẳng vào mắt tôi.
Bệnh “nhu nhược” lại tái phát.
Tôi không dám diễn tiếp nữa, chỉ biết cười gượng cam đoan:
“Không dám đâu, không dám đâu.”
Bùi Úc Xuyên nghe thấy thế thì bất ngờ “chậc” một tiếng, mặt càng đen hơn lúc nãy.
Tôi sợ đến mức chạy vù ra khỏi bếp, ngồi co ro ở phòng khách tự xây dựng lại tâm lý gần cả tiếng đồng hồ.
Cuối cùng cũng đợi được Bùi Úc Xuyên bưng món ra ngoài.
Đó là… một miếng thịt bò gần như cháy đen hoàn toàn.
Dựa vào trí tưởng tượng siêu phàm của mình, tôi cố gắng phân biệt được món này chính là… bò bít tết áp chảo.
Là một con nghiện ăn uống như tôi, đồ ăn bày ra trước mặt, dù sao cũng sẽ nếm một chút.
Nhưng lần này, tôi thật sự sợ bị trúng độc.
Không dám ăn.
Tôi cắn răng, quyết định diễn tiếp:
“Làm gì mà lâu vậy?
Muốn bỏ đói em hả?”
“Tôi không ăn nữa đâu!”
Từ đầu đến cuối, tôi không dám ngẩng đầu nhìn mặt Bùi Úc Xuyên.
Sợ chỉ cần thấy gương mặt lạnh tanh của anh, tôi sẽ nói lắp mất.
Diễn xong, tôi cúi đầu chạy một mạch về phòng như một con chim cút.
Lần này thì chắc Bùi Úc Xuyên chịu không nổi mà chia tay rồi nhỉ?
05
Không biết từ lúc nào tôi đã nằm sấp trên giường ngủ thiếp đi.
Tỉnh dậy thì bụng đã đói cồn cào.
“Đói quá à!”
“Muốn ăn bò bít tết không?”
“Muốn! Muốn!”
Tôi hào hứng đáp liền, đến khi phản ứng lại mới nhận ra… người vừa hỏi là Bùi Úc Xuyên.