15
Có lẽ là vì tâm trạng quá rối loạn.
Không biết từ lúc nào, tôi đã uống thêm mấy ly.
Cảm giác lâng lâng khiến suy nghĩ trở nên chậm chạp, hơi ấm trong xe càng làm người tôi thêm uể oải.
Hạ Minh Trạch đỗ xe bên vệ đường trước cổng biệt thự nhà họ Cố.
Anh ta tắt máy, cả thế giới như lắng xuống, trong xe chỉ còn lại tiếng hô hấp của hai người.
Bầu không khí bỗng trở nên mập mờ.
Tôi luống cuống mò tìm tay nắm cửa, muốn xuống xe.
Thế nhưng giây tiếp theo, Hạ Minh Trạch đã kéo mạnh tôi lại.
Hơi thở của người đàn ông bất ngờ áp sát.
Mang theo sự nóng bỏng không cho phép từ chối, sự xâm lấn rõ rệt, cùng mùi rượu vang còn vương trên môi lưỡi anh ta.
Nụ hôn này đến quá đột ngột, quá bá đạo.
Trong đầu tôi “ong” một tiếng, trống rỗng hoàn toàn.
Vài giây sau, cơn xấu hổ và phẫn nộ dữ dội mới trào lên.
Tôi dùng hết sức lực đẩy anh ta ra, đồng thời tát thật mạnh một cái vào gương mặt đẹp trai nhưng đáng ghét đó.
Anh ta nghiêng đầu, dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào chỗ vừa bị tôi tát.
Không hề có tức giận, cũng không có khó xử.
Thậm chí anh ta còn dùng đầu lưỡi chạm nhẹ vào má bên đó, rồi bật ra một tiếng cười khẽ đầy khoái trá.
“Biến thái!”
Tôi run giọng mắng, nhất thời không biết phải xử lý anh ta thế nào.
Hạ Minh Trạch bỗng thu lại vẻ bất cần đời.
Anh ta cúi người sát lại, giọng trầm thấp mang theo sức mê hoặc:
“Chị, ly hôn đi được không?”
“Nhà họ Hạ bọn em cũng rất giàu, những thứ chị đang có, em đều có thể cho chị, thậm chí còn nhiều hơn.”
“Em có thể làm bất cứ điều gì vì chị, chỉ cần chị chịu.”
Tôi căn bản không dám nhìn vào đôi mắt đầy cố chấp đó, tim đập loạn nhịp, gần như trốn chạy mà loạng choạng bước xuống xe.
16
Khi tôi về đến nhà, Cố Thanh Dã nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quái.
“Người lái Lamborghini kia là ai?”
“Một người bạn.” Tôi vừa thay giày vừa đáp, giọng điệu bình thản.
“Bạn bè gì mà hai người ngồi trong xe lâu như vậy, rốt cuộc là làm gì? Ôn Hòa, tôi nói cho cô biết, bây giờ cô là người đã có chồng, đừng có làm ra mấy chuyện mất mặt!”
Tôi nhìn anh ta, khóe môi cong lên đầy mỉa mai:
“Anh nghĩ nhiều rồi, tôi không giống anh, bên ngoài còn có tình nhân sinh cả con riêng bốn tuổi.”
“Cô…” Anh ta bị tôi chặn họng, mặt đỏ bừng, nhất thời không nói được lời nào.
“Bố ơi, mẹ về rồi à?” Một cậu bé từ trên cầu thang chạy xuống.
“Cẩn thận kẻo ngã.” Phía sau là bà mẹ chồng đang luống cuống chạy theo.
Tôi sững người.
Không ngờ họ đã đưa đứa bé về nhà nhanh như vậy.
Cậu bé nhìn tôi, trong đôi mắt to tròn thoáng hiện vẻ u ám.
“Cô là ai, sao lại đến nhà của bố tôi?”
Mẹ chồng vội vàng khẽ vỗ cậu bé một cái:
“Tuấn Tuấn, không được vô lễ, đây là…”
Bà ngập ngừng một chút, gương mặt đầy lúng túng, cuối cùng vẫn nói qua loa:
“Đây là dì Ôn, sau này con ở đây phải nghe lời dì.”
“Hừ, con chỉ cần mẹ thôi, không cần dì gì hết.”
Tuấn Tuấn cau mày, hất mạnh tay mẹ chồng ra, lộc cộc chạy thẳng lên lầu.
17
Buổi tối, mẹ chồng đến tìm tôi nói chuyện.
“Ôn Hòa, chuyện của Tuấn Tuấn con đừng để trong lòng. Đàn ông mà, đôi khi chỉ là nhất thời hồ đồ, nhưng con yên tâm, con dâu nhà họ Cố, chúng ta chỉ công nhận mình con.”
“Con từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, mẹ luôn rất thích con, nên khi đó mới kiên quyết để con làm con dâu nhà mình.”
Tôi mỉm cười ngoan ngoãn, nhẹ nhàng nắm lấy tay bà.
“Mẹ yên tâm, con hiểu mà. Trẻ con dù sao cũng vô tội, con không hẹp hòi như vậy đâu.”
Bà hài lòng vỗ vỗ tay tôi:
“Đứa trẻ ngoan, mẹ biết mình không nhìn nhầm con, là Thanh Dã nó khốn nạn, mẹ và bố con nhất định sẽ mắng nó cho ra lẽ.”
Lời an ủi nói thì rất hay.
Trong lòng tôi cười lạnh, trông chờ bọn họ mắng chửi anh ta, chi bằng tôi mong trời giáng một tia sét đánh chết anh ta còn thực tế hơn.
Thật ra đối với Tuấn Tuấn, tôi cũng không ghét bỏ gì.
Tôi vốn nghĩ rằng, ân oán của người lớn nên để người lớn tự giải quyết, những nghiệp chướng mà Cố Thanh Dã và Tô Duyệt tạo ra không liên quan gì đến một đứa trẻ bốn tuổi.