Thực ra, ngay từ khi trông thấy cây trâm trong bao của Trần Tự đêm qua, ta đã đoán được người thiếu nữ lạ mà hắn từng cứu khỏi tay thương nhân xấu xa mấy tháng trước, chắc chắn có liên quan đến công chúa Tiêu Thư.
Dù sao ta từng ở trong cung, tất nhiên nhận ra kỹ nghệ lam thạch điểm ngọc, cánh bướm đậu mẫu đơn kia chính là món trang sức mà Tiêu Thư yêu thích từ nhỏ.
Nửa năm trước, khi gặp lại Trần Tự trên thuyền, ta có nghe thuyền phu kể:
“Hắn mới tháng trước vì cứu một cô nương bị ức hiếp mà bị phú thương đánh vỡ đầu.”
Sau đó, ta từng tò mò hỏi hắn chuyện ấy là thế nào.
Hắn chỉ đáp đơn giản rằng lúc ấy thấy chuyện bất bình thì ra tay, cô nương đó còn nhỏ, không nói mấy câu, thậm chí gương mặt cũng không nhớ rõ.
Chỉ vì đối phương để rơi cây trâm có hoa văn lạ, hắn sợ rơi vào tay kẻ xấu bị đồn ra chuyện chẳng lành, nên cất giữ luôn trong bao.
Ta đem hết mọi chuyện kể cho Tiêu Thư.
Nàng nói, mấy tháng trước có xuống Giang Nam chơi với biểu tỷ là quận chúa.
Không ngờ gặp phải một phú thương vô lại, bị hắn công khai trêu ghẹo.
Khi ám vệ còn chưa kịp rút đao, đã có một vị đại ca lạ mặt xông ra cứu nàng.
Người đó cao lớn, tuấn tú, lại không nhận lấy một đồng, còn tiễn nàng lên tận bờ.
Khi ấy nàng sợ hãi quá độ, mãi đến lúc an dưỡng xong mới cho người tìm ân nhân, nhưng tìm hoài không ra.
“Hắn chỉ nói mình tên là... Cẩu Đản! Tên quê kệch như thế, muội biết tìm nơi nào chứ?” – Tiêu Thư phụng phịu.
“Chuyện này ngay cả phụ hoàng cũng biết.
Hoàng huynh còn nói, nếu tìm được người ấy, nhất định ban thưởng mười ngàn lượng bạc, ngàn mẫu ruộng.”
Nàng vỗ ngực cam đoan với ta:
“Tỷ yên tâm, giờ có chân dung của ân nhân rồi, trong vòng ba trăm dặm quanh kinh thành, muội nhất định giúp tỷ lật tung mà tìm ra hắn!”
Có lẽ vì Tiêu Nghiễn còn bận chuyện bên Nguyễn Tâm Dao, chưa kịp bố trí mọi việc chu toàn.
Hai canh giờ sau, quả nhiên có người báo: đã tìm thấy Trần Tự.
Ta thấy hắn bước tới, chân hơi khập khiễng.
Rõ ràng là cả đêm không ngủ, râu ria lởm chởm, tay áo và eo đều có vết thương, như vừa qua một trận đánh dữ dội.
Tức thì sống mũi ta cay xè.
Ôm chặt bao phục chạy tới, vành mắt đỏ hoe:
“Xin lỗi chàng...”
Hắn lại ôm ta vào lòng, cười khờ khạo mà đầy kiêu hãnh:
“Có gì đâu mà xin lỗi. Tối qua vui cực luôn. Đám tiêu sư cứ rót mãi, rồi còn phối hợp với Kim Ngô vệ nhốt ta vào xe ngựa, bảo đời này khỏi mơ gặp nàng nữa.”
“Cơ mà đoán xem sao?
Đám vệ sĩ mang đao ấy, ta đánh gục sạch!”
Ta vừa đau lòng vừa tức giận, bật cười trong nước mắt.
Tiêu Thư hớn hở muốn dẫn Trần Tự vào cung lĩnh thưởng, bị ta cản lại:
“Giờ ngọ còn có một bữa tiệc nhỏ, phiền công chúa chờ thêm chút.”
Cả Trần Tự lẫn Tiêu Thư đều không hiểu, nhưng vẫn theo ta đến biệt viện ngoài kinh thành.
Lúc ấy, các thiên kim tiểu thư trong thành đều lần lượt đến đủ.
Dĩ nhiên, còn có hai kẻ không mời mà đến: Tiêu Nghiễn và Nguyễn Tâm Dao.
Tiêu Nghiễn liếc thấy Trần Tự, sắc mặt lạnh như bước vào hầm băng.
Nhưng vì tiểu thư quyền quý tụ hội đông đủ, Nguyễn Tâm Dao lại giận đến biến sắc, hắn không tiện phát tác tại chỗ, chỉ đành kéo mạnh tay ta ghé tai gằn giọng:
“Dương Minh Xuân, ngươi điên rồi sao? Thật tưởng cô không dám trị ngươi à?”
Ta chỉ mỉm cười, rồi xoay người quỳ xuống.
Ngay giữa tiệc, trước mặt bao phu nhân hoàng tộc và các thiên kim quý nữ, ta dập đầu ba cái, cất cao giọng:
“Dân nữ Dương Minh Xuân, từng được điện hạ ưu ái sáu năm, ban thưởng dồi dào, nay được trở về quê cũ, trùng phùng cùng vị hôn phu, cảm tạ vô cùng.
“Hôm nay thỉnh mời cố nhân, lấy trời đất làm chứng, xin điện hạ làm chủ hôn cho ta và Trần Tự!”
10.
Tiêu Nghiễn đứng lặng giữa sân.
Nơi này, chính là tiểu viện hắn tự tay chuẩn bị cho Dương Minh Xuân.
Dốc hết tâm tư, là vật chứng cho nỗi hối hận câm lặng của hắn.
Hắn tính toán vô cùng tỉ mỉ, cách vài ngày, vào giờ nào sẽ đến thăm nàng.
Đông Cung là một nhà. Biệt viện nơi ngoại ô kinh thành, lại là một nhà khác.
Ăn ở hai nơi, tiện cả đôi đường.
Thiên hạ nam nhân đều là như vậy.
Tiêu Nghiễn hắn, cớ gì lại không thể?
Thế mà nàng—
lại cố tình, ngay trước mặt bao người, thỉnh cầu hắn ban hôn.
Khiến hắn, kẻ ngồi trên cao, bị lột da róc thịt, đứng còn chẳng vững.
Đã bao nhiêu năm rồi, hắn chưa từng cảm thấy trời long đất lở, tâm can tan nát đến như vậy.
Lần gần nhất, là năm tám tuổi, khi mẫu phi qua đời.
Rõ ràng là bệnh mất, vậy mà lại bị thiên hạ vẽ thành ác quỷ, mắng chửi là yêu nữ.
Sau này lớn lên, hắn mới hiểu được—mẫu thân vốn xuất thân từ gánh hát, là người hạ đẳng, thân thế hèn mọn, chẳng có rễ gốc, tựa như bèo dạt mây trôi.
Hắn không có chỗ dựa, thân nhân duy nhất chỉ là phụ hoàng—một người tính tình bất định, sủng ái thất thường.
Hoàng đế vừa yêu vừa hận hắn, lập rồi phế, lại phục vị, mài mòn tinh thần hắn suốt bao năm.
Tiêu Nghiễn từ nhỏ đã nếm đủ khổ nhục.
Hắn từng thề, sau này nhất định phải cưới một người thân phận cao quý, quyền vị hiển hách.
Để con cái hắn đời này không còn phải chịu nỗi khổ từng trải ấy.
Vậy mà, hắn lại như bị trêu đùa, đi yêu một nữ tử bán rau tên Dương Minh Xuân.
Nàng đẩy xe lừa, nhặt rau nuôi hắn, rõ ràng tay đã đông cứng đến nứt nẻ, vậy mà ngày nào cũng nở nụ cười.
Vui vẻ, ấm áp, hệt như mẫu phi của hắn.
Nữ nhân từng nhân hậu với mọi người, dịu dàng khéo léo như chim họa mi ấy, khi chết lại bị thái giám móc mắt mang đi.
Tiêu Nghiễn phải mất rất nhiều thời gian mới hạ quyết tâm, nhất định phải đuổi Dương Minh Xuân khỏi Đông Cung.
Tuyệt đối không thể để trên đời này lại có một đứa trẻ bất hạnh như hắn năm xưa.
Hắn nghĩ, cho dù có đuổi nàng đến đâu, nàng cũng sẽ không rời đi.
Còn hắn—sẽ không bao giờ phụ nàng.
Hắn có rất nhiều bạc, đủ để che chở cho nàng cả đời!
Nhưng Tiêu Nghiễn không ngờ—
Cả đời này, hắn lại tận mắt chứng kiến Dương Minh Xuân lao vào vòng tay kẻ khác.
Nàng thật sự... chẳng chịu nghe lời.
Chạy xa nghìn dặm.
Mở tiêu cục, lộ mặt ngoài chợ.