1.
Mẫu thân mang về một đống tranh chân dung nam tử, bảo ta từ trong đó chọn lấy một người làm phu quân.
Ta vừa ghé đầu xem qua, suýt nữa bị dọa đến mất hồn, lập tức thu dọn hành lý bỏ trốn trong đêm.
Nam nhân ư? Rõ ràng là một lũ khỉ gầy tong teo!
Sớm nghe đồn chùa Phần Âm rất linh thiêng trong việc cầu duyên, ta quyết định phải thử một phen.
Ta quyên tặng hai bao lớn nhang đèn, trụ trì thấy vậy liền nhanh chóng sắp xếp cho ta một suất lễ riêng.
Trước tượng Phật.
Ta nâng một nén hương bản nâng cấp — loại vừa dài vừa to — nhắm mắt thành tâm khấn nguyện.
“Phật Tổ linh thiêng, xin độ cho nữ thí chủ tìm được một vị trượng phu cường tráng.”
“Còn đám ‘khỉ’ kia, xin đừng để bọn họ bén mảng tới gần con!”
Vừa khấn xong, trụ trì đột nhiên từ sau tượng Phật lao ra, nói rằng lang quân như ý của ta đã “hạ phàm”, hiện đang chờ sẵn dưới chân núi.
Phật Tổ linh ứng nhanh vậy sao?
Ta còn chưa kịp hoàn hồn đã bị trụ trì ép xuống núi, lúc ấy còn tưởng mình bị gạt.
Dưới chân núi, mặt trời chói chang đổ lửa.
Ngay lúc ta sắp bị phơi nắng đến teo tóp, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội.
Từ xa bụi mù cuồn cuộn, thấp thoáng thấy một đoàn quân đang hành tiến về phía này.
Từng người, từng người đều thân hình cao lớn, rắn rỏi, nam tính ngút trời.
Ta ngây người nhìn không chớp mắt.
Đây mới gọi là nam nhân chứ!
Nhìn xem mấy bắp tay kia, dáng đứng kia, tùy tiện kéo một người về cũng hơn đám ‘khỉ’ gấp trăm lần!
Trong đó có một vị tướng quân đeo mặt nạ vô cùng nổi bật.
Ngài cưỡi ngựa cao to, khí thế bức người.
Uy phong kia, có khác gì mãnh hổ nơi sơn lâm?
Tim ta đập thình thịch, như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Chắc chắn đó chính là phu quân tương lai của ta rồi!
Ta phấn khích chạy một mạch về nhà, định kể ngay cho mẫu thân nghe tin mừng.
Kết quả lại bị mẫu thân cầm chổi lông gà rượt đuổi hai con phố.
“Giỏi lắm, giờ còn biết bỏ nhà đi bụi rồi cơ đấy!”
“Ta xem ra con ngứa đòn rồi!”
Phụ thân và ca ca xót con, muốn ra mặt can ngăn, lại bị mẫu thân vung tay gạt sang một bên.
Ta đã nói rồi, nam tử yếu đuối chẳng làm được gì nên hồn!
Mông ta bị đánh đến nở hoa, phải nằm liệt trên giường ba ngày mới có thể xuống đất đi lại.
Ba ngày đó, ta trở mình trằn trọc, đêm nào cũng thao thức.
Vừa vì đau mông, vừa vì bóng hình vị tướng quân kia luôn lởn vởn trong tâm trí.
Tiểu nha hoàn chọc ghẹo ta động xuân tâm, liền bị ta đè ra đánh một trận.
“Tiểu thư, nô tỳ biết lỗi rồi! Nô tỳ đã điều tra được thân phận vị tướng quân đó!”
Nghe vậy, ta lập tức thu tay lại, ban cho nàng một con đường sống.
Từ miệng nha hoàn, ta biết được—
Vị tướng quân đó tên gọi Hứa Việt, năm nay vừa tròn 25, là Phiêu Kỵ Đại Tướng Quân được Thánh Thượng đích thân phong tặng.
Quan trọng nhất là… vẫn chưa thành thân!
Tốt quá rồi!
Ta lấy hết can đảm, thú thật với mẫu thân rằng bản thân vốn yêu thích nam tử cường tráng.
Mẫu thân đặt tay lên trán ta, nghi ngờ hỏi:
“Có phải bị đánh đến đần ra rồi không?”
“Đại Triều ta lấy gầy làm mỹ, những công tử thư sinh ta chọn cho con đều là nhất đẳng nhân tài.”
“Thế mà con lại bảo, con thích đám vũ phu?”
Phụ thân và ca ca cũng đồng loạt bày tỏ nghi hoặc:
“Nhược Nhược, nam nhân giống phụ thân và ca ca chẳng tốt hơn sao?”
“Không tốt!”
Tự tôn của phụ thân và ca ca bị tổn thương trầm trọng, nhất quyết truy cùng hỏi tận.
Ta nhìn sang ca ca mình — yếu ớt như liễu trước gió.
“Năm kia, sinh thần của tẩu tẩu, nàng uống hơi nhiều, làm nũng đòi huynh bế vào phòng. Kết quả huynh khiêng nàng nặng có 70 cân, quăng luôn xuống đất.”
“Năm ngoái, tiểu cháu trai bốn tuổi đòi huynh cõng chơi. Chưa được một tuần trà, huynh đã thở hồng hộc, hai chân mềm nhũn.”
“Năm nay…”
“Đủ rồi!”
Ca ca bị đả kích, ôm đầu chui vào góc tường khóc ròng.
Ta lại quay sang phụ thân — thân thể lảo đảo, sắp ngã đến nơi.
“Kỳ săn bắn hoàng gia, thỏ rừng nai nhỏ chạy đầy đất, ngỗng trời gà rừng bay đầy đầu, phụ thân lại đến cung còn chẳng kéo nổi.”
“Thi đấu xúc cúc, đối thủ liên tục ghi bàn, phụ thân đến nửa sân cũng chạy không nổi.”
“Còn khi đua ngựa…”
Phụ thân lập tức lao tới, bịt miệng ta lại:
“Cái miệng nhỏ này, im ngay cho ta!!”
2.
Tâm ý ta đã quyết, phụ mẫu và huynh trưởng cũng đành bó tay không thể ngăn cản.
Mẫu thân lo lắng đến vò đầu bứt tóc:
“Ta biết tìm đâu ra một nam tử cường tráng cho con bây giờ?”
Ta lập tức xum xoe tiến lại gần, rì rầm nhắc đến cái tên Hứa Việt.
Phụ thân và ca ca đều làm quan trong triều, dĩ nhiên từng nghe qua danh tiếng của người ấy.