8.
Hứa Việt sải bước đến gần, môi mỉm cười, tay vươn ra kéo ta ôm trọn vào lòng.
Ta cười khúc khích, không nhịn được mà “chụt” một cái lên má chàng.
Hứa Việt nhéo nhẹ eo ta, giọng thấp như gió lướt bên tai:
“Tiết chế một chút, trong kế hoạch không có màn này.”
Ta bĩu môi bảo chàng không hiểu—chính những chi tiết thế này mới càng thêm thuyết phục.
Cha và ca ca tụt lại phía sau, dụi mắt nhìn bóng lưng hai đứa ta.
“Đó là... Nhược Nhược sao?”
“Hình như... là vậy thật.”
Có một vị đại nhân lân la lại gần, tò mò hỏi họ đang thì thầm chuyện gì.
Phụ thân và huynh trưởng lập tức ha ha cười trừ, qua loa cho xong chuyện, rồi… phi một mạch về nhà báo tin đại thắng.
Phụ thân trong lòng nở hoa:
“Không hổ là ái nữ của ta!”
Ca ca cũng mừng rỡ khôn xiết:
“Không hổ là muội muội của ta!”
---
Còn ta và Hứa Việt thì… càng đông người càng khoái chen vào, khiến sau lưng kéo theo cả một đám đuôi lén lút rình mò.
“Phong hóa suy đồi! Lễ nghĩa tiêu tan! Thế đạo không còn ra thể thống gì nữa... Thật chẳng còn ra thể thống gì nữa a!! Hức hức...”
Một vị quan lão thành râu tóc bạc phơ, chỉ tay về phía hai ta, tức giận đến đập đùi liên tục.
Chưa kịp gào thêm câu nào, một bàn tay to bỗng bịt chặt miệng ông ta:
“Trương đại nhân, nhỏ tiếng thôi! Cẩn thận dọa người ta chạy mất!”
Trương đại nhân ra sức giãy giụa, ngoảnh đầu sang—đập vào mắt là nguyên một đám đồng liêu chen chúc.
Một vị quan trẻ vỗ vai ông:
“Trương đại nhân à, đừng quá kích động. Hứa tướng quân... chắc là tìm được chân ái rồi.”
Đám đồng liêu bên cạnh nhao nhao gật đầu, xem kịch vui không sợ chuyện lớn.
Trương đại nhân suýt nữa tức đến thăng thiên tại chỗ.
“Khí c/h/ế/t lão phu rồi! Lão phu phải vào cung tố tội các ngươi!”
Nhưng đồng liêu chẳng ai tỏ vẻ lo lắng.
“Thôi mà đại nhân, ngài ngày nào cũng đi tố tội, tố hoài tố mãi, Hoàng thượng cũng lười để ý rồi còn gì.”
“Các... các ngươi...”
“Ấy ấy, đừng tranh cãi nữa! Người đi xa rồi kìa, mau theo mau theo!”
Thế là một đám người ùa đến rồi lại ùa đi, chỉ còn mỗi Trương đại nhân đứng bơ vơ giữa làn gió thu, tóc rối, mặt nhăn, hồn lạc giữa trời.
—
Đám người đó cứ tưởng thì thầm là đủ nhỏ tiếng, ai ngờ tất cả bị ta và Hứa Việt nghe không sót một chữ.
Thật không ngờ, bọn quan lại cũng nhiều trò ghê.
Ta dụi mặt vào ngực Hứa Việt, cười đến mức bụng đau không thở nổi.
Đột nhiên, một cơn gió lạnh quét qua, ta rùng mình ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Chỉ thấy một nam nhân ăn bận diêm dúa, trang điểm lòe loẹt, đang đứng cách đó không xa, ánh mắt u oán nhìn chúng ta.
Bên cạnh hắn, có người nhỏ giọng khuyên nhủ:
“Nín đi nín đi! Hứa tướng quân thích là mấy tiểu bạch kiểm thôi, không mê gu như ngươi đâu.”
Nghe vậy, ánh mắt nam nhân kia bắt đầu đánh giá ta từ trên xuống dưới.
Ta vừa mở miệng định nói gì đó, hắn đã vung một ngón tay lan hoa chỉ ngăn lại:
“Suỵt\~ đừng nói gì cả. Tiểu bạch kiểm, nhớ kỹ cho ta——ta thua là thua Hứa tướng quân, không phải ngươi!”
“Ờm...”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn Hứa Việt bằng ánh mắt sâu nặng ướt át.
Tay Hứa Việt vô thức siết chặt eo ta.
Ta nhìn thấy nắm đấm chàng bắt đầu gồng lên từng chút, có dấu hiệu... sắp nổ tung.
Ta còn đang lo không biết Hứa Việt có nén được cục tức không, thì tên kia bỗng xoay người uốn éo, lắc khăn tay bỏ chạy.
Chỉ để lại một câu luyến tiếc vang vọng trong gió:
“Đồ đáng ghét! Người ta sẽ không thích ngươi nữa đâu... chúc các ngươi hạnh phúc...”
Hứa Việt: “…”
Ta: “…”
Đám người theo dõi: “…”
Chỉ vậy thôi á?
Chẳng có đánh nhau, chẳng có náo loạn như tưởng tượng.
Cả đám người thất vọng đồng thanh:
“Xì\~\~”
---
Nhưng mà...
Ngày hôm đó, ta và Hứa Việt đúng thật là gây náo động toàn kinh thành.
—
Gần đến giờ cơm, Hứa Việt dẫn ta tới tửu lâu lớn nhất kinh thành...
9.
Hứa Việt vẻ mặt thần bí, ghé tai ta nói có hai người muốn gặp ta để cảm tạ.
Ta tò mò hỏi là ai, chàng chỉ cười cười bảo: “Đợi lát nữa nàng sẽ biết.”
Ta tức quá, thẳng tay cấu một cái thật mạnh vào cơ bụng của chàng.
Hành động trêu ghẹo này lại khiến đám người theo dõi phía sau reo hò ầm ĩ:
“Trời ơi, ngọt quá!! Đúng là tình cảm dạt dào! CP này tôi đẩy thuyền mạnh lắm luôn!”
—
Cánh cửa phòng riêng vừa mở ra, bên trong là một đôi nam nữ đang tình chàng ý thiếp.
Ta giật mình che mắt, lùi vội về sau.
Không ngờ nữ tử kia bỗng nhào tới ôm chầm lấy ta, kích động nói:
“Giang tiểu thư! Cảm tạ trời đất vì nàng đã thích Hứa tướng quân!”
Ta vội lia mắt ra hiệu cầu cứu với Hứa Việt: “Cô nương này đầu có vấn đề à?”