Vu Hướng Niệm trả lời: “Thế nên, chúng ta phải thay đổi bản thân trước. Chỉ khi chúng ta đủ mạnh mẽ, đủ để ảnh hưởng đến người khác. Thông qua sức ảnh hưởng của mình, chúng ta sẽ mang đến những tư tưởng tốt đẹp, tiến bộ cho xã hội, kéo mọi người thoát khỏi đói nghèo, lạc hậu, theo đuổi văn minh, phát triển.”
“Niệm Niệm…” Trình Cảnh Mặc nhìn cô đầy thâm tình. “Việc đúng đắn nhất đời anh là cưới em. Em như đã mở ra cho anh một cánh cửa, ngoài kia là một thế giới mà anh chưa bao giờ thấy.”
Vu Hướng Niệm được đà lấn tới, “Đương nhiên rồi, không phải ai cũng có tầm nhìn như em! Kiếp trước anh đã đốt một bó nhang to mới có thể lấy được em!”
Trình Cảnh Mặc: “… Thế nên em chê anh gà mờ à?”
Vu Hướng Niệm có chút chột dạ. “Em nói ‘gà mờ’ ý là nói đến sự trong sáng của anh thôi.”
“Anh không tin!” Trình Cảnh Mặc đưa tay luồn vào trong áo cô. “Lần trước em nói ‘gà mờ’ không phải ý này!”
Lần trước? Vu Hướng Niệm nhớ lại, không lâu trước đó, hai người họ nói chuyện thì thầm trong chăn. Vu Hướng Niệm kể một câu chuyện cười người lớn, nói rằng người đàn ông đó vừa “gà mờ” lại còn thích sĩ diện.
Cuối cùng, Trình Cảnh Mặc bóp eo Vu Hướng Niệm, hỏi: “Anh "gà mờ" chỗ nào?”
Tóc Vu Hướng Niệm ướt đẫm mồ hôi, mặt cô đỏ bừng, toàn thân mềm nhũn như bùn, cô tựa vào người Trình Cảnh Mặc, thều thào nói: “Anh là ‘lão điểu’ rồi còn gì.”
Trình Cảnh Mặc: “…”
‘Lão’… ‘điểu’? Anh không chấp nhận!
Một “gà mờ” khác là Vu Hướng Dương đang nằm trên giường ký túc xá. Lời Trình Cảnh Mặc nói vẫn còn văng vẳng bên tai.
Đúng vậy! Bố từ nhỏ đã dạy mình, gia quốc là trên hết! Những câu chuyện mình nghe từ nhỏ đều là chuyện thật của những người thật do bố kể. Những anh hùng, liệt sĩ cách mạng bỏ gia đình, bỏ sự nghiệp, vì đất nước mà sẵn sàng hy sinh tất cả. Nghĩ lại bản thân mình gần đây, chìm đắm trong chuyện yêu đương, mà quên đi thân phận và sứ mệnh của một người lính!
Ngày hôm sau, Vu Hướng Dương nhận được lệnh từ cấp trên, bảo hắn cùng các chiến sĩ khác đi làm nhiệm vụ. Vu Hướng Dương hiểu, đây là ý của Vu Gia Thuận. Ông muốn tách hắn ra khỏi Hạ Thanh Vân, không muốn hắn có quá nhiều tiếp xúc với cô.
Nếu là vài ngày trước, hắn chắc chắn sẽ cằn nhằn vài câu với Vu Gia Thuận rồi mới chấp nhận nhiệm vụ. Nhưng bây giờ, hắn không một lời than vãn. Có lẽ Trình Cảnh Mặc đã nói đúng, hắn cần một khoảng thời gian bình tĩnh để suy nghĩ về mối quan hệ này.
Vu Hướng Dương đến bệnh viện thăm Hạ Thanh Vân. Lần này, hắn tìm một phụ nữ làm thêm ở ngoài bệnh viện, rồi cùng vào phòng bệnh.
Hạ Thanh Vân thấy Vu Hướng Dương thì tươi cười, nhưng rồi lại thấy người phụ nữ trung niên đi sau hắn, cô ta kinh ngạc.
Vu Hướng Dương chủ động giải thích: “Hạ Thanh Vân, ngày mai anh phải đi làm nhiệm vụ, có lẽ hơn mười ngày mới về. Anh đã thuê một người chăm sóc, những ngày này cô ấy sẽ chăm sóc cô.”
Vẻ mặt Hạ Thanh Vân lộ rõ sự hụt hẫng.
Vu Hướng Dương nói với người phụ nữ đó: “Sáng mai cô đến nhé.”