Trình Cảnh Mặc lại một lần nữa cứng họng. Vu Hướng Niệm cũng từng nói, cô ấy đời này sẽ không bỏ rơi anh, đời này sẽ đối xử tốt với anh… Tóm lại, cô đã vẽ ra biết bao nhiêu viễn cảnh ngọt ngào cho anh.
Thế mà bây giờ cô lại muốn bỏ anh mà đi!
Trình Cảnh Mặc không muốn làm Tiểu Kiệt thất vọng, chỉ nói: “Cứ chờ cô ấy thi đỗ rồi hãy nói.”
Khi Trình Cảnh Mặc đi tắm, anh cầm quần áo vứt vào máy giặt. Sống với Vu Hướng Niệm lâu như vậy, cô đã thay đổi rất nhiều thói quen của anh. Anh cũng học được cách hưởng thụ cuộc sống.
"Trình Cảnh Mặc, việc gì máy móc làm được thì không cần phải tự mình làm cho mệt. Thời gian đó, chúng ta có thể làm những chuyện ý nghĩa hơn!"
"Trình Cảnh Mặc, anh đừng tiếc ăn tiếc mặc, kiếm tiền thì có ý nghĩa gì chứ? Anh cứ yên tâm ăn xài đi, anh xứng đáng mà!"
"Trình Cảnh Mặc, chúng ta cố gắng phấn đấu, cũng là để có một cuộc sống tốt hơn. Anh nỗ lực như vậy, chúng ta cùng nhau ăn ngon uống say đi!"
Bên tai anh dường như vẫn còn văng vẳng những lời cô nói để thuyết phục anh tận hưởng cuộc sống.
Anh tắm rất nhanh, đến lúc xong xuôi thì máy giặt vẫn còn đang quay. Anh ngồi trong phòng khách, nghe tiếng máy giặt rì rầm, nhìn khắp mọi ngóc ngách căn nhà. Hơn một năm qua, hai người đã sắm sửa rất nhiều đồ đạc, ngôi nhà này càng ngày càng ấm áp.
Thế nhưng, tất cả những điều này sắp sửa bị phá vỡ!
Phơi quần áo xong, Trình Cảnh Mặc trở về phòng ngủ. Trong phòng tối om và tĩnh lặng, anh dựa vào trực giác mà đi đến mép giường, rồi nằm xuống. Vu Hướng Niệm thật ra vẫn chưa ngủ. Hai người vừa gây nhau nên không khí có chút gượng gạo, cô tắt đèn để tránh xấu hổ. Ai cũng không nhìn thấy ai, sẽ đỡ ngượng hơn.
Cảm nhận được Trình Cảnh Mặc nằm xuống bên cạnh, cô khẽ nhích người về phía anh. Trình Cảnh Mặc quanh năm chiến đấu dã ngoại, giác quan đặc biệt nhạy bén. Dù động tác của cô rất nhẹ, anh vẫn nhận ra.
Anh không chút do dự xoay người lại, vươn tay kéo cô vào lòng, nhưng lần này lại không v**t v* cô như mọi khi.
Hai người đã từng có một lời hẹn ước: Có chuyện thì nói chuyện cho rõ, cãi nhau thì không giận dỗi qua đêm.
Vu Hướng Niệm rất hài lòng với phản ứng của Trình Cảnh Mặc. Trong bóng tối, môi cô cong lên. Cô nhất định phải đi học đại học, nhưng cô sẽ cho Trình Cảnh Mặc hai ngày để tiêu hóa chuyện này, rồi sau đó hai người sẽ cùng nhau ngồi lại bàn bạc một cách nghiêm túc.
Chiều hôm sau, Vu Hướng Niệm trở về nhà tìm Vu Gia Thuận.
Vừa thấy con gái một mình về, không có Trình Cảnh Mặc đi cùng, cả Vu Gia Thuận và Triệu Nhược Trúc đều ngạc nhiên.
“Cảnh Mặc đâu rồi, con?” Triệu Nhược Trúc hỏi.
“Anh ấy không tới ạ.”
Triệu Nhược Trúc lại hỏi: “Hai đứa cãi nhau à?”