Sau khi về nhà tắm xong, Trình Cảnh Mặc đứng sau lưng lau tóc cho cô.
Vu Hướng Niệm nhẹ nhàng nói: “Trình Cảnh Mặc, em đã suy nghĩ kỹ rồi.”
Động tác của Trình Cảnh Mặc bỗng dừng lại. Tay anh căng cứng, lo sợ. Anh sợ cô sẽ nói ra lời không muốn đứa bé này.
Anh muốn đứa bé này, rất muốn!
Giọng Vu Hướng Niệm đều đều: “Trình Cảnh Mặc, đứa bé này đến là một bất ngờ. Ban đầu, em đã lên kế hoạch là sau khi tốt nghiệp đại học mới có con.”
Trái tim Trình Cảnh Mặc như bị ai đó đ.ấ.m mạnh một cú, toàn bộ lồng n.g.ự.c đau nhói. Tay anh cứng đờ, nắm chặt chiếc khăn mặt, chờ đợi câu nói tiếp theo của cô.
Vu Hướng Niệm quay đầu lại, nhìn vẻ mặt ngây dại của anh. Cô nghiêm mặt hỏi: “Trình Cảnh Mặc, anh có muốn nghe em nói hết không?”
Giọng anh khản đặc, khó khăn thốt lên: “Em nói đi.”
“Em đã suy nghĩ kỹ rồi. Dù nó đến bất ngờ, em vẫn muốn giữ lại.”
Nói xong, Vu Hướng Niệm hướng anh nở nụ cười. Trình Cảnh Mặc đột nhiên quay người đi, giơ tay dụi mắt.
Cô nghịch ngợm đi đến trước mặt anh, anh lại quay đi chỗ khác không nhìn cô. Cô lại tiến đến sát gần hơn, anh lại quay mặt đi. Cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như thế, Trình Cảnh Mặc vừa bối rối, vừa giận, lại vừa bất lực.
“Vu Hướng Niệm, anh thật muốn đánh em!” Mắt anh đỏ hoe, hằm hằm nói.
Vu Hướng Niệm cố tình trêu chọc anh. Rõ ràng đã quyết định giữ lại đứa bé, nhưng lại vòng vo làm anh tưởng cô không muốn. Lúc anh thất vọng đến tận cùng, cô lại bất ngờ lật ngược tình thế.
Vu Hướng Niệm nghiêng đầu, không hề xấu hổ hỏi: “Anh muốn làm "đánh" em thế nào? Nằm, ngồi, hay là …”
Cô chưa kịp nói hết, Trình Cảnh Mặc đã nâng mặt cô lên và cúi xuống hôn. Anh không thể dùng lời nói để diễn tả tâm trạng lúc này. Trái tim anh như vừa trải qua một cơn sóng thần, rất lâu sau mới có thể bình tĩnh lại. Chỉ có thể cảm nhận hơi ấm và mùi hương của Vu Hướng Niệm một cách chân thực nhất, anh mới có thể trấn an trái tim đang đập loạn xạ này.
Vu Hướng Niệm đáp lại anh một cách dịu dàng, nhẹ nhàng trấn an anh. Cô chỉ muốn đùa vui với anh một chút, không ngờ anh lại phản ứng mạnh đến thế. Trình Cảnh Mặc muốn đứa bé này hơn cả những gì cô nghĩ.
Hai người hôn nhau rất lâu. Mỗi khi Vu Hướng Niệm thở không nổi, Trình Cảnh Mặc lại buông cô ra, cho cô một chút thời gian để hít thở, rồi lại áp môi xuống. Đôi môi cô sưng đỏ, ướt át sau nụ hôn sâu, Trình Cảnh Mặc vẫn nhìn cô đầy trìu mến.
Vu Hướng Niệm sợ rằng nếu tiếp tục hôn nữa, anh sẽ lại “chiến đấu”. Thời tiết lạnh thế này mà tắm nước lạnh thì không ổn chút nào. Cô đưa tay đặt lên môi Trình Cảnh Mặc: “Trình Cảnh Mặc, anh có biết con của chúng ta có từ khi nào không?”