Vu Hướng Niệm đáp, "Có ạ. Lần này con với cả Tiểu Kiệt cùng đi. Tiểu Kiệt muốn ở lại Bắc Kinh với con."
Vu Gia Thuận giấu đi sự thất vọng trong lòng, "Con ở Bắc Kinh còn chưa có chỗ ở ổn định, làm sao mà đưa Tiểu Kiệt đi cùng được?"
Vu Hướng Niệm giải thích, "Con đã bàn với Cảnh Mặc rồi ạ. Đến Bắc Kinh, chúng con sẽ thuê một căn nhà, rồi thuê thêm một cô giúp việc nữa. Sau đó, con sẽ xin cho Tiểu Kiệt vào học một trường tiểu học gần đó."
Triệu Nhược Trúc vẫn không yên tâm, "Nhưng con đang mang thai thế này, đi học rồi lại chạy đi chạy lại giữa trường với nhà, bất tiện lắm."
Vu Hướng Niệm cười, "Có sao đâu mẹ. Biết bao nhiêu chị em phụ nữ có bầu vẫn đi làm, vẫn ra đồng cấy cày đấy thôi. Con chỉ cần cẩn thận hơn một chút là được."
Triệu Nhược Trúc vẫn lo lắng không nguôi. Người khác là người khác, còn Vu Hướng Niệm là con gái của bà.
Vu Hướng Niệm chuyển sang chuyện khác, "À đúng rồi mẹ, con cũng muốn bàn với mẹ chuyện này. Chờ con sinh xong, con muốn nhờ dì Tư giúp con trông cháu. Nhà mình thuê một người khác về làm việc nhà, được không ạ ?"
Triệu Nhược Trúc nói luôn, "Mẹ cũng nghĩ đến việc này, người khác mẹ không yên tâm. Mẹ sẽ bảo dì Tư đi theo con luôn."
Mọi việc đã bàn bạc xong xuôi, Triệu Nhược Trúc Nhược Trúc mới nhớ ra từ nãy đến giờ chưa thấy Trình Cảnh Mặc.
"Cảnh Mặc đâu rồi con?" bà hỏi.
"Anh ấy ra thôn bên cạnh tìm đu đủ xanh ạ."
"Thế thì chúng ta ở lại đây nói chuyện với con thêm một lúc nữa."
Trình Cảnh Mặc và Vũ Hướng Dương về nhà lúc gần mười giờ tối. Thường thì giờ này, Vu Hướng Niệm đã đi ngủ. Nhưng vì hiểu được nỗi lòng quyến luyến của bố mẹ, cô vẫn thức, ngồi trò chuyện với hai người.
Trình Cảnh Mặc xách về một giỏ đu đủ xanh, quả nào quả nấy to bằng nắm tay, phải đến hơn hai mươi quả.
Triệu Nhược Trúc nhìn số đu đủ, khoang miệng đã đầy ứ nước bọt, "Nhiều thế này, ăn không cẩn thận là rụng hết cả răng."
Trình Cảnh Mặc mỉm cười, "Tình cờ gặp được, nên con mua nhiều một chút."
Nói rồi, anh vội vã vào bếp, đốt lửa hơ qua mấy quả ớt khô, rồi giã nhỏ cùng muối và một chút bột ngọt để làm nước chấm. Xong xuôi, anh rửa sạch một quả đu đủ, dùng d.a.o gọt vỏ.
Vu Hướng Dương nhân cơ hội kể lể với Triệu Nhược Trúc chuyện mua đu đủ vất vả thế nào.
"Phải chạy qua hai cái thôn, từ đầu làng đến cuối làng, hỏi thăm mãi mới biết. Đem hết cả đu đủ mà người ta tích trữ cả một mùa đông ra vét sạch!"
Triệu Nhược Trúc đánh mạnh vào đầu hắn, "Cái thằng này, nói lắm! Học hỏi Cảnh Mặc kia đi, sau này có vợ thì cũng phải đối xử với người ta như vậy!"
Vu Hướng Niệm cầm một miếng đu đủ, đưa lên mũi ngửi cái mùi thanh mát nhè nhẹ. Trình Cảnh Mặc gọt xong một miếng thì đưa cho cô, cô chấm chấm vào bát nước chấm rồi cắn một miếng, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
"Ngon lắm, mọi người ăn thử đi." Vu Hướng Niệm nói.
Tất cả đều lắc đầu.