Vu Hướng Niệm ôm bó hoa, ngồi ở ghế sau xe. Khi những tia nắng cuối cùng khuất bóng, họ vừa về đến nhà.
Về nhà, Vu Hướng Niệm tìm một cái lọ thủy tinh, cắm bó hoa dại vào và đặt lên bàn. Trình Cảnh Mặc thì bắt đầu dọn hành lý cho cô.
Nhìn anh cẩn thận gấp từng bộ quần áo gọn gàng, Vu Hướng Niệm bật cười.
“Bắc Kinh mấy ngày này còn lạnh, anh chỉ cần mang cho em hai bộ áo dày là được. Những bộ quần áo này không cần mang đi đâu, chờ thêm hai tháng nữa bụng em to lên, sẽ phải mua đồ mới.”
Trình Cảnh Mặc nghĩ cũng phải, lại cất những bộ quần áo mỏng mùa hè vào tủ. Thấy anh cho cả miếng ngọc bội vào vali, Vu Hướng Niệm nói: “Cái này không mang đâu, để ở chỗ anh an toàn hơn.”
Trình Cảnh Mặc nói: “Đến lúc đó tìm được nhà ở Bắc Kinh, em khóa nó lại. Còn căn nhà này, anh tính trả lại cho đơn vị, có được không?”
Nhà ở của quân nhân vốn là để cho gia đình quân nhân ở. Sau này chỉ còn một mình anh, anh không thể chiếm một căn nhà to như vậy.
Vu Hướng Niệm gật đầu: “Sao cũng được, anh cứ liệu mà làm.”
Trong lúc Trình Cảnh Mặc đang dọn hành lý, Vu Hướng Niệm lấy ra hai cuốn sổ tiết kiệm. Một cuốn là của gia đình, trong đó có hơn 1.600 đồng, cuốn còn lại là tiền cô kiếm được, cũng hơn 1.500 đồng.
Trình Cảnh Mặc nói: “Tiền em mang đi hết đi, sau này mỗi tháng anh sẽ gửi cho em 120 đồng. Nếu không đủ, em cứ gọi điện cho anh, anh lại gửi tiếp.”
Vu Hướng Niệm nhẩm tính, 120 đồng ? Vậy là Trình Cảnh Mặc mỗi tháng đều gửi hết tiền lương cho cô, nếu thế, anh lấy đâu ra tiền mà sống?
Cô nói: “ Chỗ này hơn 3.000 đồng, đủ cho hai thím cháu ở Bắc Kinh một thời gian rồi. Còn sau này mỗi tháng anh gửi bao nhiêu, đợi đến Bắc Kinh, mình xem vật giá rồi tính sau.”
Tiền học của cô thì không mất, nhưng tiền thuê nhà, thuê người trông nom Tiểu Kiệt và chi phí sinh hoạt thì cần phải có.
Trình Cảnh Mặc kiên quyết: “Tiền của em thì em cứ giữ lấy mà tiêu. Mọi chi phí sinh hoạt cứ để anh lo.”
Vu Hướng Niệm nhân cơ hội nịnh nọt: “Có ông xã nuôi, sướng thật!”
Anh còn mang thêm mấy quả đu đủ xanh và một ít gia vị chấm. Gần đây cô rất thích ăn món này.
Từ Nam Thành đến Bắc Kinh, phải ngồi tàu hỏa hai ngày một đêm.
Sáng sớm hôm sau, Vu Hướng Dương lái xe đến đưa họ ra ga tàu. Đến nơi, cả nhà mới phát hiện, ngoài Vu Gia Thuận, tất cả mọi người đều đã có mặt ở đây để tiễn họ.
“Ba đâu rồi?” Vu Hướng Niệm hỏi.
Triệu Nhược Trúc mắt đỏ hoe, nghẹn ngào: “Ba con đang có cuộc họp.”
Thật ra là ông không dám đến, sợ mình sẽ khóc mà mất mặt.
“Đến Bắc Kinh rồi, nhớ gọi điện về nhà nhé!” Triệu Nhược Trúc dặn dò.