Trình Cảnh Mặc kiểm tra lại quân trang và đồ đạc một lần cuối. Bên cạnh, Vu Hướng Niệm không ngừng dặn dò: "Anh nhớ phải hết sức cẩn thận."
Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ, trấn an: "Anh biết. Em ở trong Đại sứ quán cũng phải cẩn thận. Tuyệt đối không được lơ là."
Dưới màn đêm buông xuống, đội đặc nhiệm của Trình Cảnh Mặc cùng đồng đội lại lặng lẽ xuất phát.
Vu Hướng Niệm ở lại Đại sứ quán, phụ trách khâu liên lạc với trong nước, điều phối thông tin và tổ chức việc triệu hồi, sắp xếp cho bà con kiều bào.
Còn Trình Cảnh Mặc cùng đội của anh, họ phải dấn thân ra ngoài, chịu trách nhiệm giải cứu những kiều bào đang bị mắc kẹt.
Đợt này, đoàn của Trình Cảnh Mặc tổng cộng có năm mươi hai người. Trong đó, có hai người là cán bộ chỉ huy cấp cao: một Tổng chỉ huy và một Phó Tổng chỉ huy.
Năm mươi người còn lại được chia thành năm tiểu đội, phân công khu vực cụ thể để thực hiện nhiệm vụ giải cứu. Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Dương là tiểu đội trưởng của hai tiểu đội khác nhau.
Vì vấn đề bất đồng ngôn ngữ và thiếu am hiểu về địa hình địa phương, mỗi tiểu đội đều có thêm một nhân viên của Đại sứ quán đi cùng để hỗ trợ, phối hợp làm nhiệm vụ. Đây chính là lý do Ôn Thu Ninh được phân công đi cùng đội Vu Hướng Dương.
Theo luật pháp quốc tế, quân nhân của bất cứ quốc gia nào cũng không được phép tùy tiện ra vào lãnh thổ nước khác, càng không được tiến hành các hoạt động quân sự. Vì vậy, lần này, đội của Trình Cảnh Mặc ra ngoài đều không mặc quân phục. Họ phải ngụy trang thành những kiều bào địa phương, làm công tác "cứu bạn bè" nhằm tránh gây căng thẳng ngoại giao.
Phương châm hành động là "ưu tiên giải quyết hòa bình", tránh tối đa các cuộc xung đột bạo lực. Để đề phòng trường hợp bất trắc, mỗi tiểu đội chỉ được trang bị một khẩu s.ú.n.g lục. Họ đã được dặn kỹ, trừ khi tình thế bắt buộc đến bước đường cùng, tuyệt đối không được nổ súng.
Nếu được phép nổ súng, có lẽ Trình Cảnh Mặc và đồng đội đã không ngần ngại trừng trị những kẻ côn đồ, ác ôn kia ngay lập tức. Trong buổi trinh sát ban ngày, họ đã tận mắt chứng kiến nhiều t.h.i t.h.ể bị tàn sát dã man, có người bị đốt cháy, có người bị chặt đầu... cảnh tượng thật sự quá tàn nhẫn và khiến lòng người phẫn nộ.
Tất cả các tiểu đội theo khu vực được phân chia, khẩn trương tìm kiếm suốt đêm những kiều bào đang lẩn trốn, bị mắc kẹt.
Nhiều xí nghiệp, nhà xưởng của người Hoa tại đây đã bị cướp phá, đập tan và thiêu rụi. May mắn là bà con kiều bào trong các nhà xưởng này đã đồng lòng đoàn kết chống trả lại bọn côn đồ. Dù có thương vong, nhưng phần lớn đã bảo toàn được tính mạng. Khu vực các nhà xưởng cũng là nơi có số lượng kiều bào được giải cứu nhiều nhất, lên đến gần ba ngàn người.
Vào khoảng ba giờ chiều ngày hôm sau, các tiểu đội đã cơ bản rà soát xong khu vực được giao, bà con kiều bào cũng được chia thành từng đợt để đưa về Đại sứ quán.
Trong quá trình làm nhiệm vụ, tất cả các tiểu đội đều chạm trán với bọn côn đồ, nhưng những người được chọn tham gia lần này đều là tinh binh của, là những mũi nhọn thiện chiến. Đừng nói là chế ngự, ngay cả việc lấy mạng bọn côn đồ cũng là điều hết sức dễ dàng đối với họ. Những kẻ gây rối kia chỉ còn cách ôm đầu tháo chạy.
Ôn Thu Ninh một lần nữa được chứng kiến sự dũng mãnh của Vu Hướng Dương. Nhiều năm về trước, lúc anh chế ngự Ngưu Sinh Vận, cô nửa tỉnh nửa mê, những gì diễn ra trước mắt đều mơ mơ hồ hồ. Còn bây giờ, cô tận mắt thấy sự anh dũng, gan góc của hắn. Hắn tay không đối phó với ba gã đàn ông cầm ống tuýp sắt mà vẫn vô cùng nhẹ nhàng, khiến chúng phải chạy bán sống bán chết.