Thương Vãn đúng lúc vỗ về. Nàng xoa xoa mái tóc mềm mại của đứa nhỏ: "Đợi nhà xây xong, sẽ cho ngươi một phòng riêng."
Chu Húc liếc nàng một cái, vì tủi thân, đôi mắt mèo long lanh một tầng nước, bĩu môi miễn cưỡng đồng ý: "Được rồi."
"Ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ngủ nhiều sẽ mau khỏi." Thương Vãn đỡ hắn nằm sấp xuống: "Lát nữa Thạch Đầu sẽ giúp ngươi vệ sinh cá nhân, ôm ngươi đến phòng riêng ngủ."
Chu Húc vươn tay nắm lấy cánh tay Thương Vãn.
Thương Vãn cúi đầu nhìn hắn: "Sao vậy?"
"Ta... ta..." Chu Húc ngập ngừng hồi lâu, nặn ra mấy chữ với giọng nhỏ như muỗi kêu: "Ngày mai ta muốn ăn thịt."
Hắn không có tiền, nhưng hắn đã cố gắng mặt dày rồi.
Thiếu gia nhỏ chưa từng nghĩ có ngày mình lại phải phiền não vì không có thịt ăn.
Đứa nhỏ xấu hổ đỏ bừng mặt, nhưng bàn tay nhỏ nắm chặt cánh tay Thương Vãn, cứ như thể Thương Vãn không đồng ý hắn sẽ không buông tay vậy.
"Được." Thương Vãn gỡ bàn tay nhỏ của hắn xuống, véo véo má hắn: "Có thể ăn thịt, ăn bao nhiêu sẽ ghi vào sổ sách cho ngươi, sau này trả lại."
"Được, đều ghi vào sổ sách, ta muốn ăn vịt bát bảo." Đôi mắt mèo của Chu Húc cong lên, so với việc ăn không ở không, cách ghi nợ này hắn dễ chấp nhận hơn, đưa ra yêu cầu cũng thẳng thắn hơn.
"Không có vịt bát bảo, có gì ăn nấy, không nhận gọi món." Thương Vãn vỗ hắn, tiểu tử này được đằng chân lân đằng đầu lợi hại thật đó.
Chu Húc tủi thân bĩu môi: "Không thể đi mua sao?"
"Không thể." Thương Vãn đắp lên người hắn một lớp chăn mỏng: "Nhắm mắt ngủ đi, trong mơ có tất cả."
Chu Húc: ...Hừ!
Thương Vãn đẩy Lục Thừa Cảnh ra ngoài, trước tiên đi xem con dê cái.
Con dê cái từ sáng sớm đã biếng ăn, có vẻ như bị bệnh rồi.
Đây là lương thực quan trọng của con cái nhà mình, Thương Vãn cho dê cái uống một giọt nước linh tuyền, giờ nhìn lại hình như đã khỏi rồi, cỏ khô trong máng ăn đã được ăn sạch sành sanh.
Thêm cỏ khô vào máng ăn của dê cái và bò vàng, Thương Vãn tiện tay hái hai đóa hoa dại màu vàng nhỏ, cài lên tóc mai của Lục Thừa Cảnh.
Nàng ra vẻ nghiêm túc ngắm nghía một lát, gật đầu: "Ừm, rất kiều diễm."
Ngữ khí tràn đầy bất lực, song chàng vẫn không đưa tay gỡ bông hoa xuống.
Thương Vãn cúi người v**t v* hai đóa hoa nhỏ bên tóc mai chàng, ngón tay trắng nõn khẽ chạm vào khóe mắt ửng đỏ của hắn: “Từ nãy đến giờ cứ trưng ra vẻ mặt không vui, sao vậy, lo đám thích khách kia tìm đến tận cửa à?”
“Quả thực có lo lắng.” Trước mặt Thương Vãn, Lục Thừa Cảnh cố gắng thành thật: “Nhưng không phải lo lắng bọn thích khách, mà là kẻ đứng sau bọn chúng.”
Chàng nắm lấy tay Thương Vãn, khẽ bao trọn trong lòng bàn tay: “Mũi tên sáng có thể phòng, mũi tên lén lút lại dễ đả thương người.”
“Không đến mức đó đâu.” Thương Vãn nghĩ rất thoáng, khuyên chàng: “Ít lo nghĩ đi, lo nghĩ nhiều sẽ mau già, còn mọc thêm nếp nhăn nữa đấy.”
Thường ngày chàng vẫn lo lắng mình sẽ trở nên xấu xí mà bị nương tử bỏ rơi.
Thương Vãn chọc chọc má của con hồ ly nhà mình: “Sao không nói gì vậy?”
Lục Thừa Cảnh thở dài: “Ta đang nghĩ làm sao mới có thể trường sinh bất lão.”
“Chàng thật sự muốn biến thành hồ ly tinh à?”
“…” Lục Thừa Cảnh: “Nương tử có từng nghe một câu nói này không, ‘Người lấy sắc để hầu hạ người khác, ắt không bền lâu’.”
Thương Vãn trong lòng khó hiểu: “Vậy thì sao?”
Lục Thừa Cảnh ngước mắt, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm nàng.
Thương Vãn mơ hồ cảm nhận được một tia hương vị của kẻ phụ bạc, nàng chớp chớp mắt, mới nhận ra câu nói vừa rồi của Lục Thừa Cảnh là đang ám chỉ mình.
Nhưng… nàng thích ngắm mỹ nam thì sao chứ? Mỹ nam thật là dễ coi mà, có chút sở thích thì không được ư?
Nàng cũng đâu có gom hết về nuôi đâu, sao lại thành phụ bạc rồi?
“Khụ khụ, trường sinh bất lão là không thể đâu, đừng nghĩ nữa.” Thương Vãn chuyển đề tài: “Một lát nữa ta phải vào núi một chuyến, tìm dấu vết của đám thích khách kia. Chàng cứ ngủ trước đi, đừng chờ ta.”
Vạn vật tĩnh lặng, trăng dần lên cao.