“Nương tốt.” Viên Viên nhào tới ôm lấy Thương Vãn cọ cọ, Thương Vãn cực kỳ ghét bỏ đưa tay ngăn trán tiểu oa nhi, đẩy nàng ra.
Vừa mới cọ chó, chưa tắm rửa thì không được cọ nàng.
Viên Viên hì hì cười, chu môi tặng cho nương thân một nụ hôn gió.
Về nhà có Tiểu Hôi, vào thành có Tiểu Hắc, cục cưng có thể không cần tự mình đi bộ rồi.
Đúng vậy, tiểu oa nhi vừa mới biết đi không lâu đã bắt đầu muốn lười biếng rồi.
Sở Húc kéo Viên Viên ra một bên thì thầm, đôi mắt mèo láu lỉnh đảo tròn, nhìn là biết đang toan tính điều gì.
“Hai đứa không được đi ra ngoài nữa, ta đi đằng trước xem.” Thương Vãn dặn dò hai đứa nhỏ một câu, rồi đi ra phía trước giám sát thợ tháo dỡ đồ trang trí trên tường.
Tháo dỡ xong sẽ đo đạc, để đặt làm quầy thuốc.
Thợ sửa chữa là do Hà Tứ Chỉ giới thiệu, tên là Ngô Khai, là hàng xóm với Hà Tứ Chỉ.
Nếu Thương Vãn đến tìm sớm hơn hai ngày, Hà Tứ Chỉ còn có thể dẫn theo đồ đệ đến, nhưng hôm qua Hà Tứ Chỉ đã nhận được việc mới, tuy cũng ở trong thành, nhưng không còn sức để nhận thêm việc của Thương Vãn nữa.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn đã giới thiệu Ngô Khai cho Thương Vãn.
Hà Tứ Chỉ dẫn Thương Vãn gặp Ngô Khai một lần, Thương Vãn thấy người này cũng không tệ, liền trực tiếp quyết định.
Ngô Khai ít nói, làm việc nhanh nhẹn, những gì Thương Vãn nói hắn đều có thể hiểu được, cũng không tự tiện làm bừa, Thương Vãn rất hài lòng.
Hơn nữa, Ngô Khai quen biết nhiều thợ, Thương Vãn muốn đặt làm đồ nội thất, bạn bè của hắn đều có thể lo liệu toàn bộ, giá cả lại rất phải chăng.
Theo Ngô Khai đến làm việc là hai chất nhi của hắn, tuổi đều không lớn, tầm tuổi Thạch Đầu.
Hai người là do Ngô Khai mời đến giúp việc, nghe nói mới bắt đầu học nghề này, chỉ có thể giúp bê vác.
Ngô Khai bảo Thương Vãn không cần trả công cho hai người, chỉ cần bao cơm là được.
Thương Vãn lạnh lùng quan sát, hai thiếu niên rất nghe lời Ngô Khai, Ngô Khai bảo làm gì thì làm đó, không bao giờ cãi lại.
Thương Vãn đã sở hữu ba mươi tư mảnh linh điền, nàng không thiếu nhất chính là thức ăn, có thêm hai người giúp việc miễn phí, nàng đương nhiên sẽ không từ chối.
Tuy nhiên, việc nấu cơm Thương Vãn không giỏi, nàng cũng không muốn khiến người ta phải vào y quán, suy nghĩ một chút, nàng dứt khoát bỏ tiền thuê bà chủ quán ăn bên cạnh giúp nấu.
Nguyên liệu nàng cung cấp, bà chủ quán ăn chỉ cần trổ tài nấu nướng, tính tiền theo bữa.
Thương Vãn vừa nói, bà chủ quán ăn chỉ do dự một khoảnh khắc liền vui vẻ đồng ý.
Bếp núc trống không thì cũng là trống không, chỉ là tiện tay làm mấy món ăn thường ngày, đối với người mở quán ăn mà nói, không phải là việc khó khăn gì.
Giải quyết xong vấn đề nấu ăn, dưới sự nỗ lực của ba người Ngô Khai, việc sửa sang chính thức được tăng tốc.
Điều đáng nói là Thương Vãn còn chưa đến sòng bạc mua chó, người của sòng bạc không biết từ đâu nhận được tin tức, một quản sự dẫn theo đám tay sai tìm đến tận cửa.
Không nói một lời, trực tiếp đập phá cửa hàng.
Thương Vãn này, ăn mềm không ăn cứng, ngươi đối xử khách khí với nàng, nàng tự nhiên cũng khách khí với ngươi.
Cứ ngang ngược như quản sự sòng bạc, nàng sẽ còn ngang ngược hơn.
Người của sòng bạc đứng thẳng vào, lăn lộn ra ngoài với mặt mũi bầm dập.
Đang giữa buổi cơm trưa, xung quanh lại là các quán ăn, khách ra vào ăn uống không ít, nghe nói bên này có người của sòng bạc đến gây chuyện, sớm đã vây thành một vòng xem náo nhiệt.
Cứ tưởng chủ tiệm sẽ chịu thiệt, nào ngờ người của sòng bạc bị đánh đến phụ mẫu cũng không nhận ra.
Bách tính chỉ trỏ vào đám tay sai mặt mũi bầm dập, tiện thể cũng bàn tán về cửa hàng đang sửa sang này.
Thương Vãn chớp lấy cơ hội quảng bá một phen, rất nhiều bách tính đã ghi nhớ tin tức về một hiệu thuốc sắp khai trương ở đây, tin tức được lan truyền rộng hơn nữa là chưởng quỹ của hiệu thuốc là một mỹ nhân.
Người của sòng bạc bị đánh về đương nhiên không cam lòng, không bao lâu lại có một đám người khác đến gây sự, Thương Vãn ra tay mạnh mẽ, vẫn đánh không tha.
Nàng kéo một chiếc ghế ra ngồi ở cửa tiệm, tuyên bố chờ sòng bạc đến tìm đánh tiếp.
Thái độ thực sự ngang ngược, nhưng không ngờ người ta lại có bản lĩnh đó.
Sòng bạc tổng cộng đã đến ba lượt người, và cả ba lượt đều bị đánh trả, đúng là mặt mũi bị chà đạp xuống đất.
Thương Vãn lo lắng sòng bạc sẽ gây chuyện vào ban đêm, nên tối đó nàng không về nhà, dẫn theo hai đứa trẻ nghỉ lại ở sân sau.
Đồ đạc đều được lấy ra từ không gian, có Viên Viên chuyển hướng sự chú ý của Sở Húc c, Sở Húc còn tưởng là đồ vật vốn có trong cửa tiệm, không chút nghi ngờ.