Thương Vãn nhận lấy lõi cỏ, bỏ vào miệng nhai kỹ, quả nhiên có chút vị ngọt thoang thoảng.
“Hồi còn nhỏ theo phụ thân vào núi, muội thường lấy thứ này làm kẹo ăn.” Tiểu Hoàn cười cười, trên mặt hiện vẻ hoài niệm, ánh mắt dừng nơi giỏ tre, nụ cười cong cong nơi khóe môi.
Thương Vãn nhổ lõi cỏ đã nhai ra, khẽ hỏi: “Vậy muội thích ăn kẹo gì?”
Tiểu Hoàn lắc đầu: “Hồi nhỏ thích, giờ không còn thèm nữa.”
Khi nghèo khó không có tiền mua kẹo, mỗi lần thèm đến nỗi nằm mơ cũng thấy, trong mộng đều là vị ngọt, tỉnh dậy gối ướt một mảng lớn nước dãi.
Sau này nhập phủ Lục gia, ăn kẹo chẳng còn là chuyện hiếm, dần dần vị ngọt kia cũng không còn hấp dẫn.
“Đi thôi, xuống núi thôi.” Thương Vãn đón lấy giỏ tre vắt lên vai, thuận tay khoác lấy tay Tiểu Hoàn, cùng nhau đi xuống sườn núi.
Tiểu Hoàn quay đầu nhìn chiếc giỏ nặng trĩu, lo lắng nói: “Tỷ để muội cõng cho, đồ nhiều như vậy…”
“Không nặng.” Thương Vãn nghiêng người né tránh, mỉm cười, “Sao lại có lý tỷ tỷ nhàn rỗi để muội muội khuân vác chứ? Muội chẳng phải muốn tìm khoai môn sao? Chúng ta đổi đường xuống núi, muội để ý kỹ một chút.”
Tiểu Hoàn nghe vậy đành thôi, chuyên tâm dò xét bốn phía.
“Tiểu Hoàn, chuyện hôm đó ở tiệm gạo, muội còn nhớ rõ chứ?”
“Dạ nhớ, đều nhớ rõ.” Tiểu Hoàn nhặt một nhánh cây khô, vừa đi vừa khua bụi cỏ ven đường.
Thương Vãn hỏi tiếp: “Khi ấy Cát Thuận Lương mời tỷ phu muội vào hậu viện dùng trà, trước lúc đi, tỷ phu muội có dặn dò gì muội và Thạch Đầu không?”
“Dặn dò?” Tiểu Hoàn nhíu mày suy nghĩ, “Tỷ phu chỉ bảo muội với Thạch Đầu trông chừng Viên Viên, ngoài ra không nói gì thêm.”
Thương Vãn “Ừ” một tiếng, thuận miệng nhắc: “Cẩn thận gai nhọn đó.”
Tiểu Hoàn quay đầu nhìn sang, nghi hoặc hỏi: “Chuyện ấy đã qua rồi, sao tỷ còn hỏi lại? Có gì không ổn sao?”
“Không có gì cả.” Thương Vãn nhảy qua một tảng đá, thuận tay nhặt mấy măng tre vừa rơi, bỏ lại vào giỏ, đáp thản nhiên, “Tỷ chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
Dẫu lòng vẫn cảm thấy tỷ tỷ không phải tiện miệng hỏi như vậy, nhưng thấy vẻ mặt nàng bình thản, Tiểu Hoàn cũng không hỏi gì thêm.
Có lẽ là lối rẽ chưa đúng, hai người đi một mạch từ rừng ra đến ngoài cũng không tìm được khoai môn.
Tiểu Hoàn tiếc nuối thở dài, Thương Vãn liền cười an ủi: “Có lẽ bên này không có, nếu muội thích ăn, thì bảo Thạch Đầu trồng cho muội.”
Nhắc đến trồng trọt, Tiểu Hoàn tức khắc nhớ đến một chuyện: “Tỷ, muội nghe các nương tử trong thôn nói, khai hoang không cần lên nha môn khai báo. Cứ hai tháng, quan phủ sẽ sai người đến thôn tuần tra ruộng đất, đến khi ấy thuận tiện đăng ký cũng không muộn.”
Thương Vãn gật đầu, “Như vậy ngược lại tiện cho chúng ta rồi.”
Hai người sóng vai đi, cố ý vòng qua xem hai mẫu đất Thạch Đầu đã khai phá.
Thạch Đầu đã cày xong đất, đặt cuốc ngang ra, ngồi trên cán cuốc nghỉ ngơi.
A Lạc thì ngồi trên tảng đá không xa, bưng chén trà chia sẻ những chuyện thú vị gần đây với Thạch Đầu.
Thạch Đầu nhớ đến việc học của tỷ phu nhà mình, cố ý hỏi thăm A Lạc về những chuyện xảy ra ở huyện học.
A Lạc suy nghĩ một lát, miễn cưỡng tìm ra một chuyện mới mẻ.
“Huyện học mới đến một vị phu tử, họ Chử, nhìn qua không lớn hơn thiếu gia mấy tuổi, phong thái của vị phu tử kia chững chạc lắm.”
A Lạc đứng dậy, thẳng lưng, một tay chống sau lưng, bắt chước dáng đi của Chử phu tử, đi đi lại lại hai lượt rất ra dáng, khiến Thạch Đầu cười vui vẻ.
“Ta học theo cũng thấy mệt rã rời.” A Lạc rũ vai xuống, “Ta thấy Chử phu tử là muốn trốn hắn mà đi, thế mà thiếu gia lại dặn ta phải kính trọng hắn hơn, nói Chử phu tử không phải vật trong ao, chắc chắn sẽ không ở huyện học lâu. Lần trước khiến thiếu gia khen như vậy còn là Lục công tử kia mà.”
Thạch Đầu tự hào nói: “Đương nhiên rồi, tỷ phu ta là Tú tài công mười ba tuổi đó. Nhìn khắp Đại Chu này, mười ba tuổi có thể thi đậu Tú tài có được mấy người?”
A Lạc chua chát bĩu môi, cố ý dội gáo nước lạnh vào đầu Thạch Đầu, “Những công tử thế gia đại tộc kia có không ít người tài giỏi, còn có cả mười hai tuổi đã thi đậu Tú tài kia.”
Thạch Đầu vớ lấy đất trên mặt đất ném vào y phục hắn.