1
Sau nhiều đêm thức trắng hoàn thiện phương án, tôi ngất ngay tại bàn làm việc.
Sếp lớn lo lắng đến mức nổi giận, vội vàng đưa tôi đến bệnh viện truyền dịch.
Còn đặc cách cho tôi sau khi truyền xong được về nhà nghỉ ngơi tử tế, chuẩn bị đối phó với “thượng đế” khó chiều của bên khách hàng vào ngày mai.
Phòng truyền dịch chẳng hề yên tĩnh, nhưng tôi đã quá lâu rồi chưa có một giấc ngủ ngon, tiếng trò chuyện khe khẽ xung quanh lại càng khiến tôi mơ màng muốn ngủ.
Tôi cố gắng mở mắt ra xem bản vẽ thêm lần nữa, sau đó mới yên tâm nhắm mắt.
Đang ngủ say thì một giọng chói tai vang lên bên tai tôi.
“Ê! Cô đang truyền dịch mà ngủ cái gì? Không có người thân đi cùng, ngủ rồi nhỡ có chuyện thì sao?”
Mí mắt tôi nặng như chì, cố gắng vài lần vẫn không mở ra nổi.
“Ê! Cô này làm sao thế? Tôi đang nói chuyện mà cô không nghe thấy à?”
“Đừng có giả vờ! Tôi thấy mí mắt cô động đậy rồi kìa, định làm bộ ngủ để bắt tôi gọi nhiều lần hả?”
Giọng nói của cô ta như cái đinh nhọn chọc thẳng vào đầu tôi, đến cả người ch/ết chắc cũng bị gọi dậy.
Tôi gắng gượng mở mắt, thấy một cô y tá trẻ đứng trước giường, ra dáng ra lệnh.
“Tôi biết ngay là cô giả vờ ngủ, cố tình để tôi gọi mấy lần, thích cảm giác được người khác phục vụ hả?”
Tôi nhận ra cô ta, chính là người vừa chọc kim cho tôi lúc nãy.
Hồi đó cô ta chọc tới năm lần mới tìm đúng ven, tôi chẳng nói gì, vậy mà cô ta lại ứa nước mắt, làm như tôi bắt nạt cô ta vậy.
Tôi thở dài, giọng khàn đặc:
“Y tá, có vấn đề gì sao?”
Tôi cũng không hiểu cô ta dùng đầu óc kiểu gì mà làm y tá được nữa.
Dù tôi có muốn hưởng thụ cảm giác được phục vụ thì cũng không đến bệnh viện tìm trải nghiệm chứ.
Bệnh viện là nơi tốt đẹp lắm à?
Cô ta trợn mắt nói:
“Cô sao thế? Đến truyền dịch mà không có bạn trai đi cùng, lại còn ngủ luôn, nhỡ thuốc truyền xong thì sao?”
Giọng cô ta the thé, cả phòng truyền dịch lặng ngắt, mọi người đều nhìn tôi.
Như thể việc tôi không có bạn trai đi cùng là tội tày trời vậy.
Đang ngon giấc bị cô ta làm phiền tỉnh, tôi có chút tức giận.
Nhưng vẫn nén giận, bình tĩnh hỏi:
“Không phải có y tá đi tuần tra sao? Truyền xong thì họ tự nhiên sẽ thay chai thuốc mới mà.”
Tôi đâu phải lần đầu đến bệnh viện truyền dịch.
Mấy lần trước cũng chẳng cần người đi cùng, y tá đều để ý rất kỹ, nên lần này tôi mới từ chối ý tốt của sếp định cử đồng nghiệp ở lại trông.
Nghe xong, cặp lông mày mảnh của cô y tá nhỏ dựng lên:
“Cô nói dễ nghe quá nhỉ, cô không thấy bao nhiêu người đang truyền ở đây sao? Một mình tôi sao chăm nổi?”
“Có bỏ tiền truyền dịch thì cũng đừng tưởng mình là nữ hoàng bắt chúng tôi hầu hạ chứ.”
“Y tá cũng là con người, mong cô thông cảm, đừng coi chúng tôi như bảo mẫu riêng của cô.”
Tôi thật sự muốn nói: thiếu nhân lực là việc của bệnh viện.
Tôi đâu có nguy kịch đến mức cần thuê bảo mẫu riêng, tôi trả tiền để được chăm sóc y tế, không phải thuê người hầu.
Vừa định mở miệng thì cơn buồn nôn ập đến.
Tôi vội ngậm chặt miệng để không nôn ra.
Ai ngờ cô ta lại được đà lấn tới:
“Cô nhìn cũng không còn trẻ nữa mà chẳng biết nghĩ cho người khác, chẳng trách truyền dịch cũng chẳng có đàn ông bên cạnh.”
Nói xong lại lẩm bẩm:
“Không có bạn trai thì thôi, đến bạn bè bình thường cũng không có à? Nhìn là biết quan hệ xã hội chẳng ra gì.”
2
Tôi lửa giận bốc ngùn ngụt, đầu đau như muốn nổ tung.
Sao tự nhiên đi truyền dịch mà còn bị móc nối đến chuyện yêu đương và nhân phẩm?
Chẳng lẽ người độc thân không có quyền ốm đau, không được phép truyền dịch?
Tôi muốn phản pháo, nhưng choáng váng đến mức chẳng còn sức, cũng chẳng còn hơi sức để bận tâm.
Giờ tôi chỉ muốn ngủ.
Tôi phẩy tay, giọng khàn khàn:
“Cảm ơn ý tốt của cô, tôi sẽ tự giải quyết.”
Cô ta nhìn chằm chằm tôi vài giây:
“Cô định giải quyết sao? Gọi bạn trai tới à?”
Tôi không hiểu sao cô ta cứ ám ảnh chuyện bạn trai của tôi như vậy.
Kiểu dân công sở như tôi, mở mắt ra là cắm đầu làm việc, mệt đến mức soi gương còn thấy phiền, lấy đâu ra thời gian yêu đương?
Nhưng nghĩ lại, may mà tôi không có bạn trai, nếu có, chắc tôi còn nghi ngờ cô ta định giật bồ tôi luôn ấy.
Tôi yếu ớt đáp:
“Tôi không có bạn trai, nhưng vẫn tự lo được chuyện này.”
Không hiểu sao cô ta nghe xong lại càng sa sầm mặt.
Tôi lấy điện thoại, mở app đặt hàng, tìm cửa hàng thuốc gần nhất, đặt một chiếc thiết bị báo động truyền dịch.
Thứ này tôi hay dùng, khi dịch truyền gần hết sẽ tự kêu “bíp bíp” nhắc nhở.
Chỉ là lần này tôi đi thẳng từ công ty đến, chưa kịp về nhà lấy.
Trong lúc chờ ship, tôi không dám nằm tiếp sợ vừa chợp mắt lại bị gọi dậy.
Nhìn quanh một vòng, đúng lúc thấy cô y tá nhỏ đang nói nhỏ gì đó với một đồng nghiệp khác.
Vừa nói vừa cười, còn chỉ tay về phía tôi.
Cô đồng nghiệp kia kinh ngạc lấy tay che miệng, rồi cũng phá lên cười.
Tôi bực đến mức không thèm nhìn nữa, quay đầu uống mấy ngụm nước.
Chẳng bao lâu, shipper đã giao đến, anh chàng tốt bụng giúp tôi gắn thiết bị vào ống truyền, còn cẩn thận thử lại một lượt, chắc chắn không vấn đề gì rồi mới đi.
Đúng lúc đó, cô y tá nhỏ lại xuất hiện.
Cô ta đang thay chai thuốc cho bệnh nhân giường bên, miệng cười cười nói nói: