1
Chu Đình mang vẻ đẹp minh diễm trương dương, chẳng hề giống với nét thanh tú nhã đạm của ta.
Nhưng vào ngày Xuân yến năm ấy, ta và nàng ta tình cờ đều mặc y phục màu hoa mộc lan, cùng búi kiểu tóc Triều Vân.
Bùi Huyền từ phía sau che mắt ta lại, bảo ta đoán xem hắn là ai. Đến khi ta quay người lại, hắn mới phát hiện mình đã nhận nhầm người, vội vàng xin lỗi rồi hỏi tên ta, cuối cùng hái một đóa phù dung bên đường tặng ta.
Tiểu Quận vương ôn nhu đa tình, quả nhiên danh bất hư truyền.
Cảnh tượng này bị Chu Đình bắt gặp, nàng ta nổi trận lôi đình giữa bao người, chỉ trích Bùi Huyền tâm tính bất định, trăng hoa phong nhã, rồi đem miếng ngọc bội định tình mà hắn tặng ném mạnh xuống đất.
Bùi Huyền cảm thấy mất mặt, lại sẵn men rượu trong tiệc, bị đám bạn xấu khích bác liền vào cung cầu xin Hoàng thượng ban hôn.
Khi thánh chỉ đến Tiêu gia, cha mẹ ta đều bàng hoàng kinh ngạc.
Cha ta chỉ là một Chính lục phẩm Thái y cục chính, có đức có tài gì mà lại kết thân được với Quận vương?
Mẹ ta run rẩy hỏi: “Còn hôn sự với Tống gia thì tính sao?”
Còn tính sao được nữa? Chỉ đành lặng lẽ thoái thác, Tống gia đến nửa chữ cũng không dám nói nhiều.
Chỉ có Tống nhị công tử, ngay tại chỗ đã đỏ hoe đôi mắt.
Tống Liêm là phu quân do đích thân ta chọn lựa, Tống phu nhân từng chê gia thế ta thấp kém, ta đã phải mất hơn hai năm trời hạ mình cung kính, bà ấy mới thay đổi cái nhìn về ta.
Thật là đáng tiếc, uổng phí biết bao thời gian và tâm huyết.
Đêm trước đại hôn, hảo hữu đến thêm trang sức cho ta, Chu Đình cũng tới.
Nàng ta tặng ta một chiếc bộ dao vàng khảm ngọc, đích thân cài lên tóc ta, hạ giọng cười khẽ: “Ngươi thật sự tưởng mình làm được Nam Bình Quận vương phi sao?”
Quả nhiên đêm tân hôn, Bùi Huyền ngay cả khăn hỷ cũng chưa nâng đã nói với ta: “Đắc tội rồi, ta và Chu tiểu thư cãi nhau nên tâm trạng không tốt, uống say làm liên lụy đến nàng. Bệ hạ ban hôn khó lòng hòa ly, nhưng nàng yên tâm, một năm sau ta sẽ thu xếp cho nàng giả chet.”
Dưới lớp khăn hỷ, ta thầm trợn trắng mắt.
Nực cười, người làm sai là hắn, dựa vào cái gì mà ta phải gánh chịu trách nhiệm?
Bắt ta rời xa người thân bạn bè, rời bỏ quê cha đất tổ, mất đi thân phận, còn hắn thì vẹn cả đôi đường tiếp tục vui vầy bên thê thiếp xinh đẹp?
Nằm mơ đi!
Ta hít sâu một hơi, tự mình vén khăn hỷ, mỉm cười nhìn hắn: “Quận vương nói vậy thì ta yên tâm rồi. Quận vương và Chu tiểu thư tình thâm nghĩa trọng, ta còn lo việc thành thân này sẽ làm tổn thương nàng ấy, xem ra là ta lo hão rồi. Quận vương đã có sắp xếp, ta tự nhiên sẽ dốc lực phối hợp. Chỉ có một điều, ta và ngài tuy chỉ có danh nghĩa phu thê, nhưng trước mặt người ngoài, xin Quận vương hãy cho ta chút thể diện mà một Quận vương phi nên có.”
Ta không khóc không náo, lại hiểu lòng người, nằm ngoài dự liệu của Bùi Huyền. Hắn ngẩn ra một lúc rồi cười: “Đó là lẽ tự nhiên.”
Hắn lại nói thêm: “Đình Đình còn bảo nàng sẽ không chịu, nói nàng cố tình mặc đồ giống nàng ấy để thu hút sự chú ý của ta…”
Ta lộ vẻ kinh ngạc: “Chu tiểu thư sao lại suy đoán như vậy? Thật không giấu gì ngài, vốn dĩ ta đã có hôn ước.”
Bùi Huyền áy náy, lại một lần nữa xin lỗi ta.
Hắn là cháu của Thánh thượng, cha mẹ đều đã khuất, cả phủ Nam Ninh Quận vương chỉ có mình hắn là chủ, Quận vương phi gả vào là có thể tự mình quán xuyến gia đình, lại không phải hầu hạ cha mẹ chồng, không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu.
So với Tống Liêm, hắn rõ ràng là lựa chọn lý tưởng hơn nhiều.
Chúng ta không viên phòng, nhưng đêm dài đằng đẵng, cũng phải tìm việc gì đó để làm.
Ta đề nghị chơi đầu hồ, người thua phải ngủ phía ngoài giường. Hắn lại kinh ngạc thêm lần nữa, rõ ràng hắn không có ý định ngủ chung giường với ta.
Ta ôn tồn giải thích: “Ta có thói quen uống nước ban đêm, nhất thời không sửa được, tì nữ vào nhìn thấy chúng ta ngủ riêng giường thì không hay.”
Hắn không nảy sinh nghi ngờ.
Đầu hồ là sở trường của hắn, hắn vốn là kẻ phong lưu phóng túng, giữ một chức quan nhàn tản, mỗi ngày chỉ quản việc ăn uống vui chơi.
Chu Đình là nữ nhi nhà võ tướng, thuở nhỏ từng sống ở Bắc Cương với cha huynh, biết cưỡi ngựa bắn cung, tính tình sảng khoái, khác hẳn quý nữ kinh thành, rất hợp rơ chơi bời với Bùi Huyền.
Nhưng Bùi Huyền không ngờ rằng, ta chơi đầu hồ cũng không tệ, tuy không bằng hắn nhưng cũng khiến hắn phải nhìn bằng con mắt khác.
Ta thua, hắn ngủ phía trong, ta ngủ phía ngoài, hai chiếc chăn, hai người nằm riêng biệt. Khi nằm xuống, ta nghe thấy nhịp thở của hắn loạn đi trong thoáng chốc.