3.
Chụp ảnh xong thì nhất định phải đăng lên story.
Tôi còn cẩn thận ghép kèm một câu caption:
“Trà sữa mùa thu thì có là gì, tay trong tay mùa thu mới là món quà anh trân trọng nhất.”
Bức ảnh vừa đăng chính là tấm tôi chỉnh sáng, thêm filter mờ viền xung quanh, chỉ để rõ mỗi đôi bàn tay đan chặt vào nhau.
Áo, quần, giày – tất cả đều cố tình làm mờ hết.
Chỉ để lại phần trung tâm: bàn tay đan mười ngón, vừa thân mật vừa mập mờ.
“Chỉ có phần giữa là nhìn rõ thôi à?”
“Ừ.” – tôi gật đầu, phấn khích.
Cảm giác này còn sướng hơn yêu thầm, còn phê hơn cả yêu vụng.
Được “khoe” – dù là hàng dựng – nhưng nhìn đẹp là được.
Tự ái được vuốt ve, ảo giác “mình có bồ” khiến dopamine trào lên như sóng!
Không ngờ hôm nay vừa may gặp được cậu ấy, còn nắm được tay, còn chụp được ảnh.
Lần đầu trong đời tôi đăng một kiểu story như vậy – kích thích đến mức muốn bay lên mây!
...Dù biết, tất cả chỉ là giả.
Tôi thật sự rất biết ơn cậu ấy.
Không muốn gây thêm rắc rối cho người ta.
“Ảnh như vậy là đẹp rồi, mấy thứ khác nhìn không rõ, tôi chỉ để story vài hôm rồi xóa. Cảm ơn nha, tôi mời cậu ăn gà rán!”
“Cứ để đấy đi, đừng xóa, nhìn cũng đẹp mà.
Cho tôi xin liên lạc đi.
Cậu chụp với tôi một tấm, đãi tôi một bữa gà rán.
Vậy sau này, khi tôi muốn ăn gà, tôi chỉ cần tìm cậu là được.
Ảnh thì chụp bao nhiêu cũng được, đâu có sao.”
...Ờm.
Mạnh Xán đúng là phóng khoáng quá mức.
Vừa mới chụp tấm ảnh mà đã “đặt gạch” lần sau?
Mặc dù cậu ấy nhớ món gà, chứ không phải nhớ tôi…
Nhưng tim tôi vẫn nổ bùm như bị chấm wasabi.
Vừa cay, vừa tê, vừa sướng!
Phải đến lúc này tôi mới chợt nhận ra một điều:
Tôi biết rõ cậu ấy là ai.
Nhưng cậu ấy chưa chắc biết tôi là ai…
Nghĩ vậy… tự dưng lại thấy hơi kỳ kỳ?
Tôi dè dặt hỏi:
“Này, nếu tôi đăng story như vậy mà bạn gái cậu thấy không vui thì nhớ nói tôi biết nhé. Tôi xóa ngay luôn—”
Mạnh Xán khẽ cười.
Cậu ấy vừa bước lùi một bước khi nãy,
giờ lại nghiêng người tiến gần như muốn thì thầm.
Cảm giác như có dòng điện nhỏ chạy dọc gáy tôi.
“Tôi không có bạn gái. Không sao đâu, cứ để nguyên story đi, cậu muốn để bao lâu cũng được.”
“Chỉ là chụp tay đổi lấy gà rán, quá lời rồi.”
“Giờ đi ăn luôn nha, ăn ở đâu?”
Nửa câu sau, cậu ấy còn cười tươi như gió mùa thu, đảo mắt nhìn quanh như thật sự đang tìm quán ăn.
Tôi vừa hoàn hồn lại, đang định bảo đến quán gần trường – chỗ hay đông khách, chiên gà giòn rụm thơm lừng.
Thì điện thoại trong túi bỗng rung bần bật.
Tôi lôi ra xem, mấy tin nhắn chưa đọc, toàn là từ Lâm Nhiên gửi tới.
“Giang Nhất Hàn! Cậu chụp tay với ai đấy? Cái người trong ảnh là ai? Story kia có ý gì hả?”
“Có phải cậu đã qua lại với người khác từ lâu rồi, nên mới đề nghị chia tay đúng không? Có phải không?!”
“Lúc cậu bảo chia tay, tôi còn thắc mắc rõ ràng tụi mình không có vấn đề gì mà, thì ra… là cậu đã ngoại tình từ trước rồi!”
Tôi siết chặt hàm, ngước lên thì đúng lúc chạm mắt Mạnh Xán, cũng đang nghiêng đầu nhìn qua.
Cậu ấy đưa một tay lên đặt lên trán tôi, bộ dáng vừa cợt nhả vừa "kết luận":
“Thằng đó theo dõi story của cậu kỹ quá nhỉ? Nhìn kiểu này chắc nghĩ mình bị cắm sừng rồi.
Chúc mừng nhé, cậu thành công khiến người ta tức nổ phổi rồi!”
Ờm…
Hình như cậu ấy nói đúng thiệt.
Không ngờ cái story vừa đăng mà tin tức đã lan nhanh như cháy rừng.
Giờ ai cũng biết tôi thích con trai, mà còn có “chủ nhân” luôn rồi.
Tự nhiên tự mình chặn mọi đường lui, không còn cơ hội giải thích nữa.
Mặt tôi bắt đầu nóng ran, vô thức lùi lại một bước.
Mạnh Xán lại chủ động tiến lên, nghiêng đầu ghé sát tai tôi thì thầm:
“Đưa điện thoại đây.”
Tôi chưa kịp phản ứng gì đã theo bản năng đưa luôn cho cậu ấy.
Cậu ấy giữ chặt máy, ấn giữ nút ghi âm giọng nói, mở app chat của tôi với Lâm Nhiên và nói:
“Ê! Biết rồi nha~!”
Xong, cậu ấy thản nhiên bấm gửi.
…Cái đồ đáng ghét này đúng là siêu cà khịa!
Ngay sau đó, điện thoại Lâm Nhiên gọi tới.
Tôi định bấm từ chối luôn cho rồi, nhưng ngẩng đầu lên thì thấy Mạnh Xán đang nhìn tôi với vẻ mặt háo hức hóng chuyện, còn cười như đang xem phim hay.
Thật sự không chống lại nổi mặt đẹp tấn công...
Thế là tôi dứt khoát bấm nghe máy.
“Giang Nhất Hàn! Cái thằng cầm điện thoại của cậu là ai?!”
Cái giọng gào lên từ đầu dây bên kia nghe y như tôi là tiểu tam phá nát gia đình người khác vậy á.
Gì mà dữ vậy?
Anh ta còn định làm ra vẻ có lý nữa hả?
Ai hả?
Ai là cái người trong ảnh story đó?
Là trai đẹp khoa Công nghệ Thông tin mà tôi tiện tay túm được. Hỏi làm chi?
Tôi mỉm cười, cố tình châm chọc:
“Cái ảnh tôi đăng đó, thấy đẹp không?
Anh gửi mấy tin nhắn như vậy, không sợ bạn gái anh hiểu nhầm à?”
Đầu dây bên kia nghẹn lại: