4.
Sau khi ta tháo lớp sa che mặt thứ ba...
Ngón tay của Tạ Cảnh Xuyên, xương khớp rõ ràng, siết chặt thành quyền.Dường như đang gắng hết sức để kiềm chế cơn giận.
“Bên dưới lớp sa... lại còn một lớp sa nữa?”“Rốt cuộc trên mặt nàng trùm bao nhiêu tầng sa vậy hả?!”
Ta nhún vai, thản nhiên đáp:“Ta đã nói rồi mà, bọn ta làm sát thủ thì tuyệt đối không thể để người bị hại nhìn thấy gương mặt.”
Tạ Cảnh Xuyên tức đến mức đưa tay day trán:“Thôi, lui đi. Bản vương mệt rồi.”
Ta chống nạnh, tức tối trừng mắt:“Ta không đi! Ta còn chưa giết được ngài mà!”
“Hay là ngài lại gạt ta nữa hả?”
Hắn chậm rãi gọi một tiếng:“Cô nương.”
“Gì?” Ta còn chưa kịp phản ứng—
Tạ Cảnh Xuyên đột nhiên nắm lấy cổ tay ta, kéo một cái, ta cả người ngã nhào vào lòng hắn.
Ta ngây người, cứ thế ngồi trong lòng hắn, hai mắt mở to bối rối.
Hắn đưa tay nâng cằm ta lên, ngũ quan tuấn mỹ lạnh lẽo gần trong gang tấc.Khóe môi hắn nhếch nhẹ, nhưng trong mắt lại lộ ra ánh nhìn tàn độc như loài thú hoang.
“Ngươi biết không...Người trước từng đùa giỡn bản vương, giờ ra sao rồi?”
Ánh mắt hồ ly sắc bén của hắn lướt qua khung cửa, nhìn ra vườn.
Ngoài sân, mẫu đơn nở rộ, đỏ rực như máu.
Hắn nghiêng đầu, môi lướt qua vành tai ta như lướt nhẹ một cơn gió lạnh, giọng nói khẽ vang lên như rắn bò trong bóng tối:“Người đó... xương cốt giờ đã thành phân bón dưới gốc hoa kia rồi.”
Hắn cười nhạt, thanh âm chậm rãi mà rùng mình:“Bản vương đã cho nàng cơ hội rời đi, nhưng nàng không chịu...Hay là—cũng muốn làm phân bón?”
5.
Lời còn chưa dứt, Thập Lục đã trở về, toàn thân nhuộm máu, vừa mới kết thúc một trận chém giết.
Vừa bước vào cửa, thấy ta đang ngồi mập mờ trên đùi Tạ Cảnh Xuyên, hắn liền sững người, mặt biến sắc.
Tạ Cảnh Xuyên trừng mắt nhìn hắn một cái, hắn hoảng hốt lập tức quay mặt đi.
Ta nhớ đến lời nghĩa phụ từng dặn:“Giữ được núi xanh, sợ gì không có củi đốt.”
Thế là ta đứng dậy, giọng nghiêm túc mà thành khẩn:“Mai ta lại đến giết ngài.”
Vừa dứt lời, ta đã rảo bước rời khỏi phủ.
Ta vừa đi khỏi, Thập Lục lập tức tiến vào, nhíu mày cảnh báo:“Chủ tử, thuộc hạ lo rằng... cô nương kia không ngốc như vẻ ngoài thể hiện.”
“Giữ lại bên người e là tai họa. Không bằng giờ thuộc hạ đuổi theo, diệt trừ hậu hoạn.”
Tạ Cảnh Xuyên cúi đầu, nhặt tấm sa ta đánh rơi dưới đất, tay chầm chậm vuốt ve mảnh vải mềm mại ấy.
Hắn giọng nhàn nhạt:“Người như nàng, ngu ngơ ngốc nghếch, đầu óc rỗng tuếch, lấy gì để tâm cơ? Ngươi đa nghi rồi.”
Thập Lục vẫn lo lắng:“Chủ tử… chẳng lẽ ngài động lòng rồi? Nàng ta đến là để ám sát ngài đó!”
“Nếu nàng còn ôm mưu đồ khác để tiếp cận, sớm muộn cũng sẽ gây họa.”
Tạ Cảnh Xuyên cười nhạt, ngón tay vẫn xoay xoay dải sa trong tay:“Bản vương sao có thể động tâm với một nữ tử đến dung mạo còn chưa rõ?Ta chỉ thấy nàng… ngu đến đáng yêu, thú vị thôi.”
Thập Lục vẫn cau mày:“Lỡ như lớp sa kia che giấu một dung nhan tuyệt sắc, chủ tử nhìn thấy rồi, thật sự động tình thì sao? Nàng là sát thủ đấy.”
Tạ Cảnh Xuyên bật cười khẽ, ánh mắt sắc lạnh:“Bản vương từng thấy biết bao mỹ nhân trong thiên hạ, sao có thể động lòng với một sát thủ muốn giết ta?”
“Nói cho cùng, nếu thật sự là mỹ nhân, nàng đã sớm bị người ta lợi dụng đem tới để câu dẫn bản vương rồi, cần gì phải đi làm sát thủ hèn mọn?”
Thập Lục còn định tiếp tục khuyên nhủ, Tạ Cảnh Xuyên đã nhíu mày, không kiên nhẫn mà ngắt lời:“Được rồi, hôm nay ngươi nói nhiều quá rồi.”
“Ra ngoài, nhớ lĩnh hai mươi trượng.”
Thập Lục ngơ ngác, không hiểu mình đã sai ở đâu, rõ ràng là vì lo cho chủ tử...Hắn buồn bã cúi đầu:“Dạ...”
Vừa quay người định rời đi, Tạ Cảnh Xuyên lại lạnh nhạt cất tiếng:“Ngày mai, lăn ra doanh trại cho ta. Tối không được về phủ.”
Thập Lục nhỏ giọng lẩm bẩm:“Bắt ta đi doanh trại... là sợ ta tối về làm phiền ngài chứ gì.Hèn chi hôm nay còn đánh phạt ta!”
“Hừ... còn bảo là không có hứng thú, chỉ thấy nàng ta ‘ngu ngơ thú vị’...Thú vị chẳng phải là bước đầu của rung động à?”
“Nếu lớp sa đó thật sự che giấu một dung nhan khuynh quốc khuynh thành...Ta đoán, ngài chắc chắn sẽ đắm vào rồi không thoát ra được!”
6.
Đêm hôm sau, trời tối không trăng, gió lộng hiu hiu.
Lần này, ta không gõ cửa nữa.Mà chọn cách phi thân lên mái, bám nóc phủ Tạ Cảnh Xuyên.