Tôi mở cửa, hoàn toàn không để ý đến bàn tay Chu Húc vừa định đưa ra lại rụt về, nét mặt lặng lẽ như bị bỏ rơi.
Tôi bắt đầu bận rộn trở lại, đêm nào cũng tăng ca đến khuya, tan làm thì ngủ lại nhà Phó Tuyết Ninh.
Chu Húc có vài lần muốn liên lạc với tôi, nhưng tôi bận đến nỗi không buồn quan tâm, anh cũng dần không tìm tôi nữa.
Tôi thậm chí còn mừng.
Đến khi công việc ổn định, tôi mới nhớ ra chuyện phải nói lời chia tay với Chu Húc.
Đáng ra nên làm sớm, nhưng vì bận quá nên cứ quên mất.
Vừa nghĩ đến anh, Chu Húc đã hẹn tôi đến khu vui chơi Mê Tung.
Đây từng là nơi anh thường đưa tôi đến hẹn hò.
Chỉ là mỗi lần không khí vừa mới trở nên thân mật, điện thoại của Kiều An Nhiên lại gọi tới, viện đủ lý do để kéo anh đi.
“Anh Húc, anh không quên trận bóng hôm nay đấy chứ? Chị Trình cũng ở đây mà, không sao, chị ấy chắc chắn không để tâm đâu! Anh Húc, cả hội đang chờ anh đó, mau lên!”
“Anh Húc, tụi mình hẹn nhậu rồi, còn thiếu mỗi anh! Đang hẹn hò với chị Trình à? Trời ơi, hẹn lúc nào chẳng được, chị Trình tốt tính mà, hiểu mà!”
Lúc đầu, Chu Húc còn giải thích đàng hoàng với tôi.
Về sau, chỉ còn lại một câu:
“An Nhiên có chuyện cần anh giúp, em về trước đi.”
Tôi cuối cùng không nhịn được mà hỏi thẳng.
Chu Húc lại tỏ vẻ khinh thường, ánh mắt nhìn tôi như đang nhìn trò hề:
“Em bị gì vậy? An Nhiên là anh em với anh, nếu anh có ý gì với cô ấy thì tám trăm năm trước đã đến với nhau rồi, còn liên quan gì tới em?”
“Đã là người lớn rồi mà còn ghen bóng ghen gió như con nít, không thấy xấu hổ à? Đừng có nhỏ mọn vậy nữa, trưởng thành lên chút đi được không?”
Sau đó, khi đã bình tĩnh lại, Chu Húc thấy mình quá đáng nên chủ động xin lỗi.
Mà tôi lúc ấy còn đang mù quáng yêu đương, nên bị dỗ vài câu đã mềm lòng.
Đã quyết chia tay thì ít nhất cũng nên kết thúc trong yên ổn.
Nghĩ vậy nên tôi soạn đồ đi gặp anh.
Anh đứng chờ sẵn ở cổng.
Tôi hơi ngạc nhiên – đây là lần đầu tiên anh đến điểm hẹn sớm hơn tôi.
Chúng tôi chơi hết tất cả trò trong công viên.
Dù tôi muốn gì, Chu Húc cũng vui vẻ chiều theo.
Nếu là trước đây, chỉ cần một ngày thế này thôi cũng đủ khiến tôi vui mừng phát khóc.
Nhưng hiện tại, trong lòng tôi không có chút rung động nào.
Trên vòng quay khổng lồ, anh nghiêng người định hôn tôi, tôi khéo léo nghiêng đầu tránh đi.
Ánh mắt anh vụt qua một tia mất mát, nhẹ giọng nói:
“Tư Cầm, từ khi quen nhau đến giờ, đây là lần đầu tiên chúng ta không liên lạc lâu như vậy. Anh rất nhớ em.”
“Ừ, biết rồi.”
Anh hít một hơi thật sâu, cố nặn ra một nụ cười:
“Mấy hôm nay em không ở nhà, việc nhà anh đều tự làm.
Lúc ấy anh mới biết em dọn dẹp vất vả cỡ nào.
Anh đã nghĩ rồi, sau này sẽ cùng em làm, em không cần phải dậy sớm là lượt đồ cho anh nữa, để anh làm cũng được!
Còn chuyện của An Nhiên, anh sẽ hạn chế liên lạc lại, dù sao cô ấy cũng lớn rồi, không cần anh phải trông suốt ngày.”
Ánh mắt anh tha thiết nhìn tôi, khiến tôi bối rối không biết nên đáp lại thế nào.
Khi vòng quay dừng lại, tôi là người đứng dậy trước:
“Cũng trễ rồi, về thôi.”
Chúng tôi im lặng suốt dọc đường.
“À đúng rồi, bạn anh – A Việt – sắp cưới, mời anh làm phù rể. Em đi cùng anh nhé?”
Chu Húc là người mở lời trước, giọng nói mang theo một tia mong đợi.
Tôi khựng lại.
Trước đây, mỗi lần Chu Húc đi đám cưới, chưa từng nghĩ đến chuyện dẫn tôi theo.
Bạn bè cùng tuổi với anh rất đông, mấy năm nay cưới vợ liên tục.
Cách vài tuần lại có một tấm thiệp mời.
Tôi từng đề nghị đi cùng anh, nhưng lần nào cũng bị từ chối.
“Không được, người ta đâu có mời em. Em đi làm gì? Anh lại phải giới thiệu từng người một, phiền chết đi được.”
Tôi đã từng hỏi:
“Vậy sao Kiều An Nhiên lại được đi?”
Anh bắt đầu cáu:
“An Nhiên có thiệp mời! Bạn anh ai cô ấy cũng biết, thậm chí còn thân hơn cả anh, vậy được chưa?”
Nói xong, anh nổ máy xe định đi.
Kiều An Nhiên ngoan ngoãn ngồi ghế phụ, trong góc khuất mà Chu Húc không thấy, cô ta giơ tay làm dấu khiêu khích về phía tôi.
Có lẽ Chu Húc cũng không ngờ, sẽ có ngày anh chủ động rủ tôi đi cùng đến đám cưới bạn anh.
Nhưng tôi đã quyết định chia tay rồi, cũng chẳng cần thiết phải quen thêm bạn bè của anh ta nữa.
“Dạo này em bận lắm, anh tự đi đi.”
Chu Húc siết chặt vô lăng, sắc mặt thay đổi liên tục.
Anh ta đạp phanh, giọng lạnh như băng:
“Được thôi, Trình Tư Cầm, em đừng có mà hối hận!”
“Anh đã tìm đủ mọi cách để làm em vui, còn em thì sao?”
“Từ đầu đến cuối chỉ toàn hậm hực giận dỗi, Trình Tư Cầm, anh nói thẳng nhé, em cũng không còn là con nít nữa, có thể đừng trẻ con như vậy được không?”
Anh ta thả tôi xuống ven đường, rồi lái xe phóng đi không thèm ngoái lại.
Chúng tôi lại cắt đứt liên lạc.